Bà ơi,
Vậy là đã mấy chục năm trôi qua từ buổi
chiều mùa đông buốt lạnh ấy, khi cháu còn lớp Một, chị Hiên lớp Bốn. Hai chị em dắt trâu mẹ,
nghé con đi trên con đường làng gập ghềnh, vừa đi vừa khóc vì mất bà.
Thứ Tư này, ngày giỗ bà (28/10 âm lịch), cháu viết mấy vần thơ gửi bà như một nén tâm nhang, để nhớ thương tình bà cháu, và để con cháu mai sau còn biết đến bà nội hiền từ của mình.
KỶ NIỆM BÀ CHÁU NĂM XƯA
Giỗ bốn mốt năm bà ơi,
Khói hương con thắp một trời nhớ thương.
Một đời bà gội gió sương,
Gánh bao dâu bể dặm trường nhân gian.
Sớm mai tay xách chiếc làn,
Dắt con chập chững sang ngang kiếp người.
Lối quê sương phủ cuối trời,
Bóng bà nghiêng gió một thời gian nan.
Vườn xưa mảnh vỡ thời gian,
Tìm bà trong nhớ mênh mang cõi lòng.
Tuổi thơ dắt nghé thong dong,
Con thả diều gió, bà hong lúa trời.
Ngày con ngơ ngác giữa đời,
Hay tin bà khuất – đất trời lặng câm.
Lệ rơi ướt cả áo thâm,
Làng quê khép lại bóng trầm năm nao.
Nhớ hương bếp cũ hôm nào,
Ấm bàn tay Nội thấm vào khói sương.
Bà đi chín suối nghìn phương,
Phù cho con cháu vững đường dương gian.
Thuận hòa gia đạo tâm an,
Cháu con sum họp vẹn toàn trước sau.
(Quang Đặng - Nhớ Nội, 13.12.2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét