Bóng Người Ngang Chiều
Ai về hong nắng ngang đồi,
Khung hình trăng nhú theo tôi cuối ngày.
Ai về chạm gió heo may,
Hương bưởi dịu sáng trong tay tóc mềm.
Phố xa thả bóng bên thềm,
Lá rơi đúng nhịp như quen chuyện lòng.
Ai về để mạch mưa trong,
Quét qua vần cũ sáng hồng say men.
Biển xa gửi tiếng sóng đêm,
Em đi rất nhẹ – chạm nền trái tim.
Từ ngày mộng hóa thành phim,
Ngân hà rớt ánh lim dim xuống đời.
Ai về gom giấc chiều rơi,
Ước ao năm ấy vẫn ngồi cạnh tôi.
Ai về gọi sóng khẽ thôi,
Cho bông cúc sớm nở trôi bên rào.
Ai về tựa gối đêm sao,
Nghe trăng chảy xuống lụa màu mái nghiêng.
Thương như khắc cuối bình yên,
Mở trang ký ức – hiện lên dáng người.
Ai về hong nắng cuối trời,
Giữ dùm một chút rạng ngời hôm xưa.
Ai về buộc hộ cơn mưa,
Kẻo mai trăng lỡ khuất sau câu thề…
(Quang Đặng – Chiều Đông 2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét