Thứ Bảy, 6 tháng 12, 2025

165 • 15 Năm Nhìn Lại

 


165 • 15 Năm Nhìn Lại

Tháng Mười gió mở trời Anh,
Bristol sương sớm long lanh nếp đầu.
Vai mang hoài bão xanh màu,
Mỗi người một nhịp, một câu xuân thì.
Xe buýt đỏ chở ta đi,
Tuyết rơi khẽ chạm dấu ghi hành trình.
Trời lạ mà ấm lòng mình,
Bởi nghe tiếng bạn thanh bình theo chân.

Có ai nụ cười trong ngần,
Gió đông gặp cũng hóa phần ấm thêm.
Có người nâng chén giữa đêm,
Say câu nghĩa khí, say mềm bạn quen.
Có người chăm học nhiều phen,
Soi trang sách cũ mà bền chí trai.
Có người phong thái nhẹ dài,
Như sương Scotland nghiêng vai cuối chiều.
Có người lớn tuổi thích phiêu,
Theo chân gió lạnh rong nhiều nẻo xa.
Có người bắt được hồn ta,
Trong khung ảnh nhỏ – nghiêng qua tuyết mờ.
Có người trầm lắng như thơ,
Nói câu chậm rãi mà chờ thấm lâu.
Có người giỏi việc nhịp cầu,
Công nghệ hiểu hết – nhiệm mầu tay quen.
Có người thể thao say men,
Chạy qua gió sớm mà quên rét dày.
Có người tìm đạo trong mây,
Giữ tâm tĩnh lặng giữa ngày tuyết rơi.
Có người áo đỏ môi tươi,
Đứng chờ chuyến bus mà đời sáng lên.

Xứ sương dựng bước đầu tiên,
Mà tình đoàn cũ đã liền nhịp chung.
Một câu hỏi nhỏ nên vùng,
Một đời kỷ niệm hóa cung nhạc trầm.
Nương nhau qua những tối âm,
Chia nhau hơi ấm, san thầm nỗi riêng.
Bến lạ chẳng thấy cô miên,
Bởi nghe giọng bạn là phiên quê nhà.
Dẫu trời đổ gió phương xa,
Bàn tay ai nắm cũng hòa bước đi.

Mười lăm năm gió xuân thì,
Thời gian nhuộm tóc – chẳng khi phai tình.
Mỗi người một nẻo mưu sinh,
Cùng chung ký ức để mình nhớ nhau.
Trời Anh sương trắng thuở đầu,
Giờ trong tiếng gọi bắc cầu về tim.
Đông xưa ngọn lửa lim dim,
Chạm hôm gặp lại… sáng chìm mắt sâu.
Ơn đời lưu giữ sắc màu,
Cho ta một thuở nhiệm mầu biết ơn.
Gặp nhau nghe ấm lòng hơn,
Tri ân chuyến ấy – vẫn còn vẹn nguyên.

(Quang Đặng – Hà Nội, 7.12.2025)





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

XUÂN PHONG BÍNH NGỌ

  XUÂN PHONG BÍNH NGỌ (Kính tặng Bố nhân dịp Xuân mới 2026) Thong dong lật mở trang thư, Hồn nương nét mực, thực hư gió vần. Nhành Ma...