Huynh à,
Đệ đã đọc kỹ lời huynh
góp ý — thẳng thắn, chân cốt, và đầy tinh thần dựng chữ như dựng người. Nhờ vậy
mà khi ngồi sửa lại từng câu trong Tịnh Tâm Giữa Đời, đệ
thấy tay mình chậm hơn nhưng lòng mình sáng hơn.
Có lẽ cũng nhờ huynh
mà bài thơ hôm nay mang một nhịp khác: vẫn là tiếng lòng đệ, nhưng đã thêm một
phần “lửa” để không hóa mềm; thêm một phần “tĩnh” để không thành gắt. Một sự
cân bằng mà người làm nghề giáo, tụi đệ, càng đi càng thấm.
Bài thơ đệ gửi lại dưới đây — như một lời đáp, như một lời cảm ơn, và cũng như một cách để nói với huynh rằng: đệ hiểu điều huynh muốn nhắc, nhưng đệ chọn đi trong tĩnh lặng để chữ nghĩa không hóa thành giáo mác, mà giữ được cái minh hòa của đạo làm người.
TỊNH TÂM GIỮA ĐỜI
Kính thưa Ban Giám hiệu nhà,
Tôi xin nâng một ấm trà sớm hôm.
Nghiệp đời chữ nghĩa còn thơm,
Mà bao cánh gió vẫn vờn vùng bay.
Đường viên chức – lối chen nay,
Tựa con nước lớn cuộn bay bãi bờ.
Luật đời đã định thành thơ,
Dòng sông số mệnh chẳng chờ ai xin.
Giờ lên lớp vẹn niềm tin,
Bụi phấn trắng vẫn như in cuối mùa.
Chuyện thi chẳng khiến gương chùa,
Lung lay tiếng ngọc vẫn thừa sáng trong.
Điều năm, mười chín thong dong,
Như mây vẫn nhắc khi hong sợi tằm.
Xưa nay chẳng ép buộc thăm,
Khi ai đổi hướng giữa ngầm cõi riêng.
Chuẩn nghề nghiệp tựa mạch thiêng,
Đâu vì chút tiếng mà nghiêng nếp nhà.
Lỗi ai vương thoảng gió qua,
Càng soi mới tỏ gương pha cõi trường.
Tôi đây giữ một ngọn hương,
Hoa dại vẫn vững giữa đường nắng trưa.
Ngày mai gió đổi cơn mưa,
Xin theo đạo nước mà thưa bến nhà.
Chút lòng gửi gió ngân nga,
Mong trường thấu được tâm hoa cuối chiều.
Đời giáo sáng dạ để kiêu,
Mà gan chẳng để liêu xiêu lụy cùng.
Trân trọng viết một chữ DUNG,
Như trăng chín rọi giữa vùng mây nghiêm.
Xin soi cho tỏ mà yên,
Cho câu chính khí giữ liền đạo nhân.
Lời kết gửi huynh:
Đệ chỉnh lại bài thơ không phải để sắc
màu hơn, mà để đứng vững hơn.
Vẫn mềm, nhưng có xương sống.
Vẫn lặng, nhưng không cúi đầu.
Vẫn nhún nhường, nhưng không để mất lằn
ranh của người giữ nghề và giữ nếp.
Cảm ơn huynh vì lời nhắc có lửa — để đệ
biết cách “tịnh” giữa đời mà vẫn “tâm” giữa người.
(Quang Đặng – KC trưa 27.11.2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét