Thương bạn, tim cũng buồn rầu,
Mẹ hiền khuất nẻo, biết đâu tìm về.
Từ nay vắng tiếng vỗ về,
Gánh sầu hai đứa cùng kề bên nhau.
Dòng đời cứ chảy qua mau,
Nhưng tình chẳng cạn, sắc màu chẳng phai.
Mẹ đi, để lại nắng mai,
Soi đường ta bước dặm dài vững tin.
Xin đừng khóc nữa, lặng im,
Lấy nước mắt ấy đan chìm chỉ thêu.
Dệt lên cuộc sống thanh kiều,
Bằng lòng nhân ái, bằng điều yêu thương.
Dẫu thành hai dáng phong sương,
Vẫn còn mạnh mẽ giữa đường chông gai.
Cây đời nảy lộc sớm mai,
Hai thân côi cút tung bay giữa đời.
Sống
sao cho trọn đất trời,
Lan tỏa hơi ấm đến người cô đơn.
Nghĩa tình chẳng khuyết chẳng mòn,
Ta là ánh sáng vẹn tròn mai sau.
(Quang
Đặng – Tây Hồ, chiều 26.11.2025)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét