Chủ Nhật, 19 tháng 10, 2025

VĨNH BIỆT NGƯỜI THẦY VĨ ĐẠI



 

LỜI TIỄN NGƯỜI THẦY VĨ ĐẠI

Giáo sư - Hiệu trưởng Trần Phương – người con ưu tú của đất Việt, suốt một đời vì dân vì nước, là tấm gương lớn của trí tuệ, bản lĩnh và nhân cách. Từ chiến khu khói lửa đến những năm tháng kiến thiết hòa bình, Thầy luôn một lòng phụng sự Tổ quốc, góp phần vun đắp nền kinh tế và giáo dục nước nhà. Là một nhà lãnh đạo tầm vóc, một học giả uyên thâm và người sáng lập Trường Đại học Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội, Thầy đã hiến dâng trọn đời mình cho sự nghiệp giáo dục và chấn hưng trí tuệ Việt.

Sự ra đi của Thầy là nỗi mất mát lớn lao không gì bù đắp được – một “đại thụ” đã ngã xuống, để bóng mát của tri thức và nhân nghĩa còn lan tỏa mãi. 

Bài thơ dưới đây – “VĨNH BIỆT NGƯỜI THẦY VĨ ĐẠI” – là khúc tri ân và tiễn biệt, là tiếng lòng của muôn người kính mến gửi đến bậc hiền nhân – người Thầy đã thắp sáng một đời và soi đường cho nhân thế.


VĨNH BIỆT NGƯỜI THẦY VĨ ĐẠI


Trời nghiêng rơi giọt mưa thương,
Cây im, đất lặng, vấn vương dáng Người.
Một đời sáng tựa gương Trời,
Đức cao, tâm rộng, rạng ngời nước non.

Vì dân, vì nước sắt son,
Trọn đời cống hiến chẳng mòn ý trung.
Tay chèo giữa sóng muôn trùng,
Dựng nên sự nghiệp, mở vùng tương lai.

Về hưu lòng vẫn miệt mài,
Ươm hồn trí tuệ, dựng đài Kinh Công.
Ba mươi năm một tấm lòng,
Chăm bao thế hệ nở bông nhân hiền.
 

Giản đơn, thanh khiết, vững bền,
Người là đuốc sáng soi miền tối tăm.
Trí Thầy như ánh trăng rằm,
Tỏa vào lớp lớp trăm năm học trò.

Tin Thầy đi, gió hững hờ,
Giảng đường lặng tiếng, phấn mờ bảng xưa.
Người về, mây trắng lưa thưa,
Hàng cây cúi ngọn như vừa tiễn đưa.

Triệu người nước mắt như mưa,
Cúi đầu dâng nén hương xưa giữa đời.
Đại thụ ngả giữa đất trời,
Mưa hòa lệ chảy khắp nơi tiễn Thầy.

Tên Người còn mãi đất này,
Tinh hoa còn tỏa tràn đầy núi sông.
Bóng Thầy như gió trong lòng,
Dẫn đường hậu thế vẹn tròn nghĩa nhân.

Vĩnh biệt ánh sáng muôn ân,
Trời Nam giữ mãi dấu chân người Thầy.

(Quang Đặng – Khoa Anh A, 19.10.2025)




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

ĐỜI CHA

  Đời Cha Cha chẳng nói yêu thương, Chỉ lặng thầm thức dậy. Bình minh còn rất nhạt, Cha bước giữa mưa bay. Đôi vai gầy năm tháng Gánh nặng c...