SEPTEMBER IN THE RAIN
KHÚC JAZZ NGÂN DÀI TRONG KÝ ỨC BATH
“The leaves of brown came tumbling
down, remember…”
(Những chiếc lá nâu rơi lả tả mùa thu ấy, em còn nhớ chăng...)
Những câu hát đầu tiên của September
in the Rain khẽ ngân lên, như giọt mưa gõ nhịp trên khung cửa sổ, đánh thức
một khoảng trời ký ức trong tôi. Bài hát vốn chỉ vỏn vẹn vài khổ, với hình ảnh
lá thu rơi và cơn mưa tháng Chín, nhưng lại chứa đựng cả một thế giới hoài
niệm: một mối tình đã qua, một nỗi buồn mong manh, và sự chùng xuống của lòng
người trước bước chân thời gian.
Tôi đã nghe ca khúc ấy lần đầu tiên ở
Bath – thành phố cổ kính của nước Anh, nơi tôi từng trải qua những năm tháng du
học. Bath hiện lên trong trí nhớ tôi bằng màu rêu phong của những công trình La
Mã, dòng Avon trầm mặc và những cơn mưa bất chợt. Và Bath, trong một chiều
tháng Chín, đã trở thành phông nền hoàn hảo cho khúc nhạc jazz trữ tình này.
Giọng contralto của Diana Krall
có một thứ ma lực khó gọi tên: khàn nhẹ mà nồng ấm, như thể cô đang ngồi cạnh,
thủ thỉ bằng cả trái tim. Trong bản thu này, Krall để âm nhạc trôi đi thật tối
giản – chỉ còn tiếng piano dìu dặt và nhịp trống lặng lẽ. Chính sự tiết chế ấy
tạo nên khoảng trống vừa đủ, để người nghe hình dung rõ tiếng mưa rơi ngoài
khung kính, nghe cả nhịp rơi của ký ức.
Tôi nhớ một chiều mưa ở Bath, ngồi
trong quán cà phê nhỏ trên phố Pulteney, bên cửa kính mờ hơi nước. Khi Krall
ngân lên câu hát “The leaves of brown came tumbling down, remember…”,
lòng tôi bỗng chùng xuống. Câu hát giản dị ấy, qua giọng Krall, trở thành một
thước phim quay chậm: lá thu xoay vòng trong gió, mưa gõ đều trên mái ngói cổ,
và nỗi nhớ thì tan ra từng chút trong không gian.
Âm nhạc jazz vốn ít lời, nhưng lại dạt
dào sức gợi. September in the Rain không chỉ kể về một mối tình đã qua,
mà còn gợi ra cảm giác mong manh của đời sống: lá sẽ úa, mưa sẽ tạnh, nhưng ký
ức thì còn mãi ở lại. Khi Krall hát, từng từ như được phủ một lớp sương mỏng, vừa
gần gũi vừa xa xôi, khiến ta vừa chạm tới được vừa hụt mất.
Bath, trong ký ức của tôi, cũng hiện ra
như thế: những con đường lát đá trơn ánh mưa, cầu Pulteney in bóng đèn vàng run
rẩy trên dòng Avon, và hơi ấm còn vương trong Roman Baths – nơi từ hàng nghìn
năm trước, người La Mã đã ngâm mình trong dòng suối nóng tự nhiên. Thành phố ấy
đã đi cùng tôi qua những ngày lặng lẽ, để rồi tiếng hát Krall trở thành tri âm,
như có ai đó hát thay nỗi lòng của một người trẻ xa quê.
Mỗi lần giai điệu September in the
Rain khẽ vang, khung cảnh Bath trong mưa lại hiện về như một thước phim
quay chậm: bóng dáng tuổi ngoài ba mươi lặng ngồi bên cửa sổ, đôi mắt dõi theo
những giọt nước nối dài trên ô kính. Khi ấy, ca khúc không chỉ còn là âm nhạc,
mà là ký ức, là ngọn lửa mong manh nhưng bất diệt, âm ỉ cháy trong tim.
Bài hát:
SEPTEMBER
IN THE RAIN
The leaves of brown came tumbling
down,
Remember in September in the rain.
The sun went out just like a dying amber,
That September in the rain.
To every word of love I heard you
whisper,
The raindrops seemed to play our sweet refrain.
Though spring is here, to me it's still September,
That September in the rain.
To every word of love I heard you
whisper,
The raindrops seemed to play our sweet refrain.
Though spring is here, to me it is still September,
That September in the rain.
That
September that brought the pain,
That September in the rain.
Bản
dịch
THÁNG CHÍN TRONG MƯA
Những chiếc lá thu nâu rơi lả tả,
Em còn nhớ chăng, tháng Chín trong mưa.
Mặt trời lịm xuống như than hồng phai đỏ,
Tháng Chín ấy, trong mưa.
Mọi lời yêu, ta nghe em thì thầm,
Giọt mưa như dạo khúc nhạc dịu êm.
Dù xuân đã tới, trong ta vẫn tháng Chín,
Tháng Chín ấy, trong mưa.
Mọi lời yêu, ta nghe em thì thầm,
Giọt mưa như dạo khúc nhạc dịu êm.
Dù xuân đã tới, với ta vẫn tháng Chín,
Tháng Chín ấy, trong mưa.
Tháng Chín ấy mang về nỗi đau,
Tháng Chín trong mưa.
(Quang Đặng, 9/2025)
Cảm ơn cậu
Trả lờiXóa