NGỮ ĐẠO
Vui
nghề gieo chữ không hoa,
Không màng lợi lộc, chỉ là tình thương.
Trăng đèn bảng phấn còn vương,
Âm vang lời giảng soi đường học sinh.
Màn
hình sáng giữa trang kinh,
Zoom thay lớp cũ, vẫn tình thắm tươi.
Tai nghe dẫn nhịp bao lời,
Tiếng thầy lan tỏa muôn nơi ngập tràn.
Ngôn
ngữ chẳng chỉ ngân vang,
Cũng là mạch sống chứa chan quê mình.
“Hello” nối nẻo ân tình,
“Sorry” buông xuống – thanh bình nở hoa.
AI
dữ liệu chan hòa,
Nhưng đâu xoa dịu xót xa phận người.
Thầy còn giữ lửa chẳng rời,
Ngọn đèn tri thức sáng ngời đêm thâu.
Học
trò trải khắp năm châu,
Vẫn nghe giọng giảng lắng sâu mơ màng.
Ngữ âm ngân giữa mênh mang,
Một thanh, một dấu khắc vàng cố hương.
Lớp
học chẳng ngại ngàn phương,
Trực tuyến mà vẫn tình thương dạt dào.
Giọng thầy vọng khắp trăng sao,
Soi đường tri thức gửi trao tình thầy.
Từ
điển rộng mở trời mây,
Sao bằng ánh mắt ngập đầy yêu thương.
Phấn xưa tuy chẳng còn hương,
Mà trang kỷ niệm vẫn vương lối về.
ChatGPT
vạn người mê,
Không thay được tấm tình quê của thầy.
Công nghệ mở lối tháng ngày,
Càng thêm khao khát hăng say dạy người.
Tóc
pha sương, mắt vẫn tươi,
Tay còn gõ phím, nụ cười an nhiên.
Trò bay muôn nẻo khắp miền,
Chữ gieo thành ánh nhân duyên đất trời.
Ngày
mai máy học gặp thời,
Trái tim thầy vẫn muôn đời thiêng liêng.
Ngữ đạo chẳng phải của riêng,
Mà như con nước chở thuyền sang sông.
(Sông Hồng nước dâng cao, rạng sáng 04/10/2025)
NGỮ ĐẠO (2)
Tháng Mười Một gió sang mùa,
Ơn thầy lặng lẽ như vừa hôm qua.
Phấn trôi theo cánh thời xa,
Mà câu giảng cũ vẫn là ngọc trong.
Zoom thay lớp học ven sông,
Tấm lòng thầy chẳng thể không gần trò.
Một thanh, một dấu thầy cho,
Thành duyên chữ nghĩa theo trò lớn khôn.
AI giỏi tính vạn môn,
Nhưng đâu sưởi ấm tâm hồn tổn thương.
Trò đi muôn ngả nẻo đường,
Vẫn mang giọng giảng yêu thương thuở đầu.
Công nghệ mở cánh trời sâu,
Không bằng ánh mắt thầy gieo niềm lành.
Ngữ đạo – mạch chảy trong xanh,
Chở bao thế hệ qua vành sông xưa.
NGỮ ĐẠO (3)
Tháng Mười Một gió heo may,
Ơn thầy lặng thấm theo ngày tháng trôi.
Phấn rơi trắng cả một thời,
Mà câu giảng cũ vẫn soi nẻo đường.
Zoom thay lớp học thân thương,
Tấm lòng chẳng đổi gió sương cũng bền.
AI giỏi lắm điều quen,
Sao bằng ánh mắt vẹn nguyên nghĩa thầy.
Trò đi khắp bốn phương mây,
Vẫn mang giọng nói từ ngày ấu thơ.
Ngữ đạo tựa nhịp bến bờ,
Chở bao thế hệ nên thơ cuộc đời.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét