Thứ Hai, 20 tháng 10, 2025

NGƯỜI THẮP LỬA TRÍ TUỆ

 


NGƯỜI THẮP LỬA TRÍ TUỆ

(Kính dâng Giáo sư – Hiệu trưởng Trần Phương)

Từ thuở dựng trường trong gió bão,
Gieo mầm tri thức giữa nhân gian.
Một đời thanh khiết như trăng sớm,
Một tấm lòng son tựa ngọc ngàn.

Tóc bạc, dáng hiền – hồn vẫn trẻ,
Lửa nghề nhen mãi giữa đêm đông.
Giọng Thầy trầm ấm như tia nắng,
Tư tưởng soi đường, sáng núi sông.

“Gieo chữ là gieo điều nhân ái,
Là dạy con người biết yêu thương.”
Lời Thầy như nắng xuyên mây sớm,
Thắp sáng trong tim vạn nẻo đường.

Phấn trắng bảng đen – hồn Thầy gửi,
Chữ bay theo gió chẳng phai phôi.
Giữa bao biến đổi, Thầy như núi,
Vững giữa phong ba, tỏa bóng đời.

Khoa Anh A – thuở đầu gian khó,
Thầy trao ngọn lửa, dựng niềm tin.
“Giỏi tiếng, giỏi tâm – rồi giỏi trí,
Tiếng Anh mở lối tới bình minh.”

Thầy vẫn dõi theo từng lớp nhỏ,
Nhẹ nhàng, trao chữ, gửi đôi lời.
Bao điều sâu nặng mà dung dị,
Ẩn trong ánh mắt thẳm nhân đời.

Giây phút ấy – trời rơi giọt ngọc,
Lá thu nghiêng xuống tiễn Người qua.
Phấn thôi bay giữa chiều tan học,
Bảng lặng mà hương vẫn ngân xa.

Người đi – trí sáng còn soi lối,
Ngọn lửa Thầy trao ấm giữa đời.
Dẫu cách trăm năm, hồn vẫn ở,
Giữa dòng nhân thế, ánh còn rơi.

(Quang Đặng, 21/10/2025)

 


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

ĐỜI CHA

  Đời Cha Cha chẳng nói yêu thương, Chỉ lặng thầm thức dậy. Bình minh còn rất nhạt, Cha bước giữa mưa bay. Đôi vai gầy năm tháng Gánh nặng c...