BÀ NGOẠI THÁI HUY
Bát Tràng gió sớm nghiêng vai,
Lửa nung gốm cũ, sông dài vọng thương.
Hà thành nếp cũ còn vương,
Giọng bà thanh thoát, nẻo đường trong veo.
Một thời Tiệp Khắc tuyết gieo,
Tuổi xuân gửi lại – tình theo đất người.
Về đây Nhà máy sáng tươi,
Dệt tơ cuộc sống, nở cười mùa hoa.
Hà Đông phố nhỏ chan hòa,
Bếp thơm khói tỏa, mái nhà yêu thương.
Hai con – Vân, Hòa dịu hương,
Theo gương mẹ Hồi, nẻo đường hiền ngoan.
Tóc phi-dê gợn mơ màng,
Thời son rực rỡ, ánh vàng nghiêng soi.
Giọng ca ngân giữa mây trời,
Ru con, ru cháu, ru đời an nhiên.
Tảo tần sớm tối triền miên,
Cơm canh đượm vị, tiếng hiền chan sương.
Trang phim, trang sách vấn vương,
Bà xem thuộc hết, yêu thương tháng ngày.
Thái Huy thuở nhỏ hao gầy,
Uống sữa hay chớ, bàn tay bà chờm.
Giọt sữa ngọt, giọt tình thơm,
Nuôi thành vóc lớn, giữa nồm gió lay.
Một đời giữ nếp thẳng ngay,
Phong trong dáng cũ, ngát đầy quỳnh đêm.
Giờ đây mây trắng bên thềm,
Như mang câu hát êm đềm về xa.
Bóng người khuất giữa bao la,
Ánh nhìn còn sáng chan hòa trong tim.
Lửa lòng chẳng tắt niềm tin,
Bà là hơi ấm, yên bình ngàn thu.
(Quang Đặng, 11/10/2025)
Đọc bài thơ này của Quang Đặng, mình cảm thấy tim dường như thắt lại, như thể có bàn tay bà năm nào lại khẽ xoa lên mái đầu bé con của mình. Nhớ hồi nhỏ, mình cũng từng ngồi bên bếp than hồng, nghe bà kể chuyện, ăn bát cơm bà chan canh nóng, thấy cả thế giới thu nhỏ trong vòng tay bao la ấy. Giờ bà đã xa, nhưng cảm giác ấy vẫn còn nguyên, rất đỗi dịu dàng, ấm áp, yên nhiên và khiến sống mũi cay xè nhè nhẹ. Cảm ơn bạn vì bài thơ, vì đã gợi lại một miền ký ức rất sâu và rất thương ấy.
Trả lờiXóa