MỘT CẢM NHẬN VỀ “BẮC BLING”
Tối
Chủ Nhật hiếm hoi, cơn bão Bualoi kéo về, cả vùng ngoại thành Hà Nội như chùng
xuống trong màn mưa gió. Ngoài hiên, lá cây xào xạc, mái tôn gõ lộp bộp từng
hạt mưa dồn dập. Trong căn phòng khách nhỏ, ánh đèn vàng rót xuống, dịu dàng
soi bức tranh Mùa
gặt – món quà người cháu rể Tây Ban Nha đã vẽ tặng. Màu lúa chín
óng ả trên khung vải hòa cùng sự tĩnh lặng, khiến căn phòng như đang thở nhịp
đồng quê thân thuộc. Giữa khung cảnh ấy, tôi mở YouTube như một thói quen, và
thật tình cờ, Bắc
Bling hiện lên đầu tiên. Tôi nhấn nghe, để mặc âm nhạc đưa mình đi.
Ngay
từ những câu rap mở đầu: “Ta về ta tắm ao ta, dù trong dù đục
ao nhà vẫn hơn”, tôi chợt mỉm cười. Câu tục ngữ cũ, tưởng chỉ còn
trong lời mẹ, lời bà, nay lại cất lên trong nhịp rap trẻ trung. Ẩn dưới sự dí
dỏm là một tầng nghĩa sâu xa: dẫu đổi thay bao nhiêu, mỗi người vẫn cần một “ao
ta” để neo giữ, một cội nguồn để trở về.
Rồi
đến câu hát: “Người
Kinh Bắc mình đậm đà câu quan họ” – ấy chính là tinh thần xuyên
suốt: khẳng định bản sắc quê hương, giới thiệu với thế giới bằng chính giọng ca
của mình. Quan họ không chỉ là làn điệu, mà là hồn cốt của miền đất Kinh Bắc.
Và khi câu hát “Về
Bắc Ninh nghe hội Lim, nón quai thao bay trong chiều” vang lên,
trước mắt tôi như sống dậy khung cảnh ngày hội làng: liền anh liền chị đối đáp,
nón nghiêng trong gió, lời ca chan hòa cùng tình người.
Đi
hết ca từ, tôi thấy Bắc Bling như một bức tranh hội làng thu
nhỏ: hội Lim, nón quai thao, miếng trầu, đền Bà Chúa, sông Như Nguyệt… tất cả
tạo nên không khí rộn ràng, như những vệt màu tươi trên cánh đồng sau mùa gặt.
Điệp khúc “ăn
một miếng trầu” lặp đi lặp lại như nhịp trống chèo, vừa vui tai vừa
dễ thấm, khiến người nghe – nhất là lớp trẻ – thấy gần gũi và phấn khích. Song
trong sự rộn rã ấy, đôi khi ca từ vẫn thiên về kể – nhiều hình ảnh mà chưa đủ
độ lắng, nhiều sắc màu mà chưa thật chạm đến chiều sâu triết lý.
Phối
khí của Masew, giọng hát vang sáng, giàu năng lượng nhưng vẫn có những khoảnh
khắc mềm mại, uyển chuyển của Hòa Minzy, và sự xuất hiện của NSƯT Xuân Hinh –
như một “cây đa” nghệ thuật – đã tạo nên cuộc đối thoại thú vị giữa cũ và mới,
giữa dân gian và hiện đại. Nhờ vậy, ca khúc nhanh chóng lan tỏa từ sân khấu đến
mạng xã hội, gieo niềm tự hào quê hương trong nhiều thế hệ.
Thế
nhưng, trong sự tĩnh lặng của căn phòng nơi ngoại thành, tôi cũng có những suy
tư. Đôi lúc, nhịp beat hiện đại quá sôi động, khiến tiếng sáo, đàn nguyệt, đàn
nhị chỉ còn như điểm xuyết, chưa đủ trở thành linh hồn xuyên suốt. Một vài câu
rap bắt tai nhưng hơi nông, thiếu độ lắng đọng mà đất Kinh Bắc vốn gìn giữ bao đời.
Giá như âm sắc dân gian được đẩy cao hơn, ca từ gọt giũa thêm chút tinh tế, thì
bài hát sẽ sống lâu hơn trong lòng người nghe.
Khi
giai điệu khép lại, ánh đèn vàng vẫn phủ lên bức tranh Mùa gặt.
Tôi thấy trong lòng vừa dâng lên niềm tự hào, vừa man mác tiếc nuối. Tự hào vì Bắc
Bling đã đưa âm nhạc quê hương hòa cùng nhịp thở thời đại. Tiếc
nuối vì chỉ cần thêm một vài đường cọ sâu sắc hơn, ca khúc ấy đã có thể trở
thành một tác phẩm để đời, chứ không chỉ dừng ở hiện tượng.
Âm
nhạc, cũng như ruộng đồng quê tôi, cần rộn rã mùa gặt mà vẫn lắng phù sa. Bắc
Bling đã gieo niềm tự hào ấy, để rồi còn ngân mãi như tiếng quan họ nơi sân
đình mỗi độ xuân về.
Quang Đặng
Yên Mỹ – tối muộn, sau tiết dạy thứ
12 trong ngày, 09/10/2025
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét