MẦM KHOAI
TRÊN MIỆNG CỐC
Khoai nằm trên miệng cốc trong,
Rễ buông trắng xóa xuống lòng nước xanh.
Lá non mơn mởn long lanh,
Như bao khát vọng trời xanh dạt dào.
Khoai như cô gái xuyến xao,
Nghiêng nghiêng ngắm bóng, má đào soi gương.
Rễ buông tua tủa miền thương,
Ngỡ là váy lụa, tơ vương tháng ngày.
Khoai ơi mộc mạc chốn này,
Đơn sơ một cốc cũng bày tình quê.
Lá xanh giữ trọn lời thề,
Như mây vẫn trắng trọn bề thủy chung.
(Quang Đặng, 07/10/2025)

Qua con mắt của thi nhân, hết thảy đều trở nên thật đẹp đẽ, duyên dáng!
Trả lờiXóaEm cảm ơn chị. Mà em ý đẹp thật, chị nhỉ?
Xóa