HOA
NẮNG
Anh là
tia sáng mồ côi,
hữu duyên đậu xuống bên đời
gặp em.
Gió tung,
rối tóc hương đêm,
ánh nhìn chạm
đã làm mềm tim ta.
Không lời,
nhưng đủ thiết tha,
để anh mộng mị
dẫu là mong manh.
Thế là
em tọa tim anh,
làm hoa nắng đẹp,
trong lành – không ngôi.
(Trần Đình Bích – 30/3/2025)
HỌA HOA NẮNG
Em là hoa giữa trời
xanh,
Rực hương nắng đỏ, mong manh dáng chiều.
Gió lay hồn ngỡ phiêu diêu,
Hương theo bóng nắng – luyến yêu một đời.
(Trần
Anh Thơ – họa “Hoa Nắng”)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét