VẾT CHÂN TRÒN TRÊN CÁT –
BÀI CA TRI ÂN VÀ HY VỌNG
Một buổi chiều trên
bãi biển miền Trung, tiếng hát “Vết chân tròn trên cát” cất lên như một làn
sóng dội về ký ức. Từng giai điệu chậm rãi, thấm đẫm hơi thở đất trời, như đưa
người nghe ngược dòng thời gian trở về những năm tháng hậu chiến. Ở đó, hình
ảnh người thương binh chống nạng trên cát trắng hiện lên giản dị nhưng đầy sức
mạnh, để lại vết tròn in hằn như chứng tích của một thời đã qua, và cũng là
biểu tượng của nghị lực không khuất phục.
Ca khúc được nhạc
sĩ Trần Tiến viết vào đầu thập niên 1980, khi đất nước còn chồng chất khó khăn.
Ông lấy cảm hứng từ một người lính cụt một chân vẫn đều đặn đến trường làng dạy
nhạc cho trẻ em. Giữa những khát khao xây dựng và hàn gắn, nhạc sĩ đã nhìn thấy
trong hình ảnh ấy một câu chuyện lớn hơn: dấu vết chiến tranh hằn in, nhưng
tình yêu đời, tình yêu quê hương thì không bao giờ mất đi. “Vết chân tròn trên
cát” vì thế không chỉ là một ca khúc, mà là một lời tri ân và một lời nhắc nhở
cho muôn thế hệ.
Ca từ của bài hát
dung dị mà ám ảnh. Ngay từ những câu mở đầu, hình ảnh con đường mòn, vết chân
tròn, tiếng đàn trong lớp học đã hiện ra sống động. Nó gợi cả một không gian
làng quê thanh bình nơi có cánh đồng, có núi, có câu hò, và giữa khung cảnh ấy
là dáng hình người thương binh thầm lặng gieo vào tâm hồn trẻ thơ niềm tin và
tiếng hát. Điệp khúc lặp điệp “bài hát có…” như từng trang ký ức lật mở: có
ngọn núi quê hương xa vời, có đồng lúa miên man, có người lính đã ngã xuống âm
thầm, có trận đánh khốc liệt không thể quên. Và tất cả đều đổ về một hình ảnh
trung tâm: dấu chân tròn trên cát, dấu tích của những hy sinh để hôm nay đời
sống được hồi sinh.
Giai điệu của ca
khúc không vội vã, không phô trương, mà nhẹ nhàng như lời tâm sự. Nhịp chậm,
trữ tình, để người nghe kịp suy ngẫm, rồi dần dần dâng lên cùng cảm xúc. Ở đoạn
hát về những kỷ niệm, âm nhạc trở nên tha thiết hơn, như tiếng gọi từ quá khứ
vọng về hiện tại. Đặc biệt, khi nhấn mạnh đến hình ảnh “những gót chân son vui
quanh vết chân tròn”, giai điệu sáng bừng lên, gieo vào lòng người niềm hy
vọng: thế hệ trẻ đang tiếp bước trên nền hòa bình được đánh đổi bằng máu xương
cha anh.
Trong số những nghệ
sĩ thể hiện ca khúc này, NSND Thái Bảo là người để lại dấu ấn sâu đậm nhất.
Giọng nữ trung trầm, hơi khàn, giàu màu sắc của chị mang đến cho bài hát một
sức nặng đặc biệt. Thái Bảo hát như kể một câu chuyện, thủ thỉ ở đoạn mở đầu,
rồi ngân dài đầy kiêu hãnh ở đoạn điệp khúc. Ở chị, có sự pha trộn giữa mềm mại
và nội lực, giữa kỹ thuật vững vàng và cảm xúc dào dạt. Mỗi lần hát “Vết chân
tròn trên cát”, chị đều đặt mình vào nỗi đau, niềm kiêu hãnh và cả sự biết ơn.
Chính điều ấy khiến phiên bản của Thái Bảo được nhiều người xem là chuẩn mực,
là kinh điển, là tiếng nói đồng điệu của cả một thế hệ.
Dẫu có nhiều ca sĩ
thể hiện bài hát này – từ Trung Đức, Tấn Minh đến Vũ Thắng Lợi – mỗi người đều
mang lại một sắc thái riêng, nhưng “Vết chân tròn trên cát” qua tiếng hát Thái
Bảo vẫn giữ vị trí đặc biệt. Nếu các giọng nam khắc họa sự hào hùng, thì giọng
hát của chị mở ra chiều sâu nhân văn, làm người nghe rung động tận tâm can. Bởi
chị không chỉ hát, mà còn sống cùng nhân vật, cùng câu chuyện.
Ngày nay, khi chiến
tranh đã lùi xa, “Vết chân tròn trên cát” vẫn còn nguyên giá trị. Với thế hệ
trẻ, ca khúc này không chỉ là một giai điệu hoài niệm, mà là một bài học sống
động về lòng biết ơn, về trách nhiệm tiếp bước. Vết chân tròn kia không chỉ là
dấu vết của mất mát, mà còn là nền móng cho tương lai. Nó nhắc nhở rằng hòa
bình hôm nay là thành quả của bao nhiêu hy sinh thầm lặng, và chúng ta có bổn
phận giữ gìn, trân trọng.
Nghe “Vết chân tròn trên cát”, ta thấy trong lòng dâng lên một niềm xúc động khó gọi thành tên. Đó là nỗi buồn, niềm tự hào, và cả một thứ ánh sáng âm ỉ, ấm áp. Bài ca khép lại, nhưng dư âm còn mãi: dấu chân tròn trên cát trắng, dấu chân son của trẻ thơ, và một bài ca cuộc đời cứ vang vọng, cháy mãi trong lòng mỗi người. Và có lẽ, đó chính là điều khiến “Vết chân tròn trên cát” vượt khỏi thời gian – trở thành một biểu tượng của tri ân, của nhân văn, và của niềm tin bất diệt vào ngày mai.
🎙️ Lời dẫn MC
Có bao giờ bạn đi trên bãi cát và thấy dấu chân còn in lại? Vết chân tròn trên cát là câu chuyện như thế, kể về một người lính trở về sau chiến tranh, để lại dấu ấn thầm lặng mà sâu sắc. Ca khúc của nhạc sĩ Trần Tiến sẽ đưa chúng ta về với miền ký ức ấy, để thêm trân trọng hòa bình hôm nay. Xin mời quý vị cùng lắng nghe.
VẾT CHÂN TRÒN TRÊN CÁT
(Nhạc và lời: Trần Tiến)
https://www.youtube.com/watch?v=cVFdHklGmWk
Vết chân tròn vẫn đi về
Trên con đường mòn cát trắng quê tôi.
Anh thương binh vẫn đến trường làng,
Vẫn ôm đàn dạy các em thơ bài hát quê hương.
Bài hát có ngọn núi quê anh xa vời,
Bài hát có đồng lúa miên man câu hò.
Bài hát có người lính đã hy sinh rất âm thầm,
Bài hát có người lính viết tiếp bài ca.
Vết chân tròn lẫn trong đường cát,
Những gót chân son vui quanh vết chân tròn.
Vết chân tròn vẫn hát lời ca,
Bài ca không lời cháy mãi trong tôi.
Bài hát có trận đánh không quên bên
đồi,
Bài hát có người lính biên cương thương mẹ.
Bài hát có ngọn gió cuốn bay theo dấu chân tròn,
Chỉ để lại một bài ca trên cát trắng bao la.
Vết chân tròn lẫn trong đường cát,
Những gót chân son vui quanh vết chân tròn.
Vết chân tròn vẫn hát lời ca,
Bài ca không lời đốt mãi trong tôi.
.jpg)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét