RÁNG CHIỀU QUÊ
Tản mạn dưới ráng chiều làng quê
Trong nhịp sống hối hả, đôi khi một khoảnh khắc bình dị lại khắc sâu thành ký ức chẳng dễ phai mờ. Sau một ngày dài đứng lớp nơi phố thị bụi mờ và ồn ã, tôi trở về nhà khi bóng chiều đã ngả sang màu hoàng hôn. Trên con đường quen thuộc, bất chợt ráng chiều loang rực, trải dài như bức họa khổng lồ mà tạo hóa vẽ nên. Dòng sông Hồng, đỏ nặng phù sa, uốn mình thành dải lụa hồng thắm lấp lánh. Cánh đồng làng bừng sáng dưới sắc vàng dìu dặt của buổi cuối ngày. Từ mái bếp nhà ai, làn khói lam bảng lảng khẽ bay, gợi về miền ký ức xa xưa - nơi sự bình yên lặng lẽ neo lại, vỗ về trong lòng người giữa bao xô bồ dâu bể.
Tôi bất giác dừng chân. Ráng chiều trải rộng, đẹp đến nao lòng, khiến bàn chân ngập ngừng chẳng muốn bước tiếp. Trong
giây phút lặng yên ấy, một niềm xúc cảm dâng trào, tựa như sóng ngầm trong tim khẽ lay. Và thế là những vần thơ bật lên, như thể chúng vốn đã ẩn náu từ lâu, chỉ chờ khoảnh khắc này để cất lời:
Chiều
buông ráng đỏ bên sông,
Phù sa nặng trĩu nhuộm
hồng cánh mây.
Khói lam vờn ngõ chiều nay,
Cò bay chấp chới gợi đầy
nhớ thương.
Ráng chiều quê vừa rực rỡ vừa lặng lẽ, vừa quen thuộc lại vừa mới mẻ. Mỗi sắc đỏ dài, mỗi
vệt vàng nghiêng xuống, mỗi cánh cò bay qua đều mang theo một lời thì thầm. Người thầy sau một ngày
đứng lớp, bỗng thấy mình cũng trở thành học trò của thiên nhiên, lặng lẽ học bài học bình yên nơi quê nhà.
Có lúc buổi chiều, ráng biếc cháy bừng, dát lửa lên cuối chân đê, khiến con đường từ trường trở về nhà hóa thành giấc mộng:
Ráng
biếc giăng phủ trời xa,
Hoàng hôn dát lửa chan hòa cuối đê.
Khói lam bảng lảng thôn quê,
Lúa vàng nghiêng óng
bốn bề đồng xanh.
Bước chân dẫu rong ruổi suốt ngày dài, khi trở về nhà bỗng thấy nhẹ tênh. Bởi ráng chiều như một tri kỷ âm thầm, biết lắng nghe, biết sẻ chia, đồng hành cùng ta trên lối nhỏ làng quê:
Chiều
ráng nghiêng vẽ sắc hoa,
Đồng quê tắm nắng ngọc
ngà mênh mang.
Ta về sau buổi nắng vàng,
Ngỡ gặp tri âm giữa ngàn mây
xa.
Sóng lúa thì thầm
như khúc hát, bóng tre nghiêng ngả như lời ca. Trong mắt tôi, ráng chiều chẳng còn là một cảnh sắc đơn thuần, mà hóa khúc nhạc tâm hồn dìu bước người trở
về sau bộn bề phố thị, khẽ nhắc tôi về sợi dây gắn bó âm thầm mà bền chặt như mạch nguồn chẳng bao giờ vơi cạn.
Và rồi, chỉ trong thoáng chốc, cả làng quê bừng sáng trong ráng đỏ:
Chiều
ráng nhuộm đỏ chân mây,
Đồng quê tắm nắng vàng bay
cánh cò.
Một ngày bận rộn phồn hoa,
Trở về quê mẹ chan hòa
tình thôn.
Ráng chiều quê không chỉ là bức tranh êm đềm, mà còn là điểm tựa cho tâm hồn trong guồng quay tất bật. Ánh sáng cuối ngày nhắc ta nhớ rằng điều quý giá nhất không phải phù hoa chóng tàn, mà chính là sự gắn bó, sẻ chia và tình thương lặng thầm vẫn còn mãi.
Mỗi lần trở về, tôi lại đứng lặng dưới vòm trời quê thanh bình, để mặc cho ánh chiều chậm rãi buông xuống cánh đồng, nhuộm vàng từng thửa ruộng, từng mái nhà. Trong khoảnh khắc ấy, tôi có cảm giác như chính tâm hồn mình cũng được gột rửa, mọi bụi bặm của phố thị tan biến, chỉ còn lại sự trong lành, bình yên đến lạ. Tôi hiểu, hoàng hôn quê không chỉ là cảnh đẹp, mà còn là thông điệp của đất trời, như một khúc ca nhắc ta hãy bước chậm lại, trân trọng tình người, và gìn giữ cội nguồn.
Và rồi khi mặt trời lặn sau lũy tre, khép lại một ngày dài, tôi chợt nhận ra: ánh sáng làng quê không chỉ là quầng đỏ cuối trời, mà là minh chứng lặng thầm, cháy mãi trong tim, trở thành tri âm bất tận của đời người.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét