Trời đêm Hà Nội trút xuống những phím đàn nước, gõ liên
hồi trên mái phố cổ, trên tán cây già, trên những con đường quen thuộc. Âm
thanh rào rạt ấy hòa cùng tiếng gió lùa, như một bản giao hưởng ngẫu hứng của
mùa thu. Nhưng thay vì mặt hồ lấp lánh, cả thành phố bỗng trở thành biển nước
mênh mông – một Venice trong lòng Hà Nội.
Trên Phố Tạ Hiện, Phùng Hưng, Hàng Chiếu… nước dâng ngang thắt
lưng, ánh đèn vàng loang loáng trên mặt sóng, vỡ thành muôn mảnh trăng vụn. Xe
máy, ô tô thành những con thuyền lặng câm giữa dòng. Người Hà Nội vốn quen đi
bộ, nay hóa “tay bơi đường phố”. Tiếng cười xen tiếng hò reo khi vài nhóm thanh
niên thách nhau bì bõm từ đầu phố này sang cuối phố kia, như thể nghịch cảnh
biến thành một lễ hội kỳ quặc.
Giữa bức tranh ấy, ai đó bất chợt bật lên “Em ơi Hà
Nội phố” của Phú Quang. Bản nhạc vốn là lời ru mềm mại, một tiếng gọi của
kỷ niệm, nơi từng hàng cây, từng mái ngói, từng vỉa hè đều thấm đẫm tình yêu.
Nhưng đêm nay, ca từ ấy ngân lên một âm hưởng vừa chua chát vừa hóm hỉnh: “Em
ơi Hà ‘Lội’ phố.” Muốn về nhà, người ta phải quẫy nước; muốn sang phố, phải
bơi qua dòng; ngay cả cánh cửa quen thuộc cũng biến thành bến bờ xa lạ.
Những bước chân chậm rãi thường ngày giờ hóa nhịp bơi gấp
gáp. Phố cổ – nơi gìn giữ bao trầm mặc – nay thành hồ bơi bất đắc dĩ. Quán cà
phê bên hồ Tây từng lung linh trong khói sương, giờ chỉ còn ánh đèn chập chờn
soi vào làn sóng lăn tăn. Và giữa gian khó ấy, người Hà Nội vẫn giữ nụ cười:
cười để châm biếm số phận, cười để tự bước qua nghịch cảnh.
Có lẽ chính cái vị ngọt đắng ấy khiến bản nhạc Phú Quang
càng thêm da diết. “Em ơi Hà Nội phố” không chỉ là khúc tình ca hoài
niệm, mà còn là tiếng thở dài của một thành phố kiêu hãnh – nơi con người biết
yêu, biết sống, biết bám trụ, ngay cả khi phải biến mình thành “vận động viên
bơi lội” để tìm về ngọn đèn quen trong đêm.
Và rồi, ống kính tưởng tượng khẽ lia qua mặt nước mênh
mang. Ánh sáng đường phố vỡ ra như mực vàng trên nền toan đêm, rung rinh theo
từng gợn sóng. Dáng người bì bõm nhòa dần, chỉ còn vang vọng lại tiếng nhạc Phú
Quang như hơi thở của ký ức. Trong khung hình ấy, Hà Nội vừa thực vừa mơ, một
thành phố biết cười trong nước mắt, biết biến lụt lội thành kỷ niệm, để rồi mãi
ngân dài như một bản tình ca không bao giờ tắt.
Hà Nội – Venice trong lòng phố, nơi những bản tình ca vẫn
ngân vang, ngay cả khi phố biến thành sông.
Hà Nội ngập phố thành sông,
Venice chợt ghé, nên dòng thơ xanh.
(Tối 30/09/2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét