ĐÂU
PHẢI BỞI MÙA THU
Đêm nay, Hà
Đông mưa rào. Tầng hai của khu tập thể cũ ngập tràn tiếng nước dội xuống mái
tôn, tiếng rào rào rả rích trùm kín thành phố. Tôi ngồi bên khung cửa sổ, nhìn
những con phố chìm trong biển nước, lối về nhà đã bị chặn lại. Trong khoảng
lặng bất đắc dĩ ấy, tôi mở Đâu Phải Bởi Mùa Thu
– một trong những ca khúc da diết nhất của nhạc sĩ Phú Quang, phổ thơ Giáng
Vân. Giai điệu vừa cất lên, cả căn phòng dường như nhuộm thành một thứ ánh sáng
buồn mênh mang.
Trong kho tàng âm nhạc Phú Quang, người ta nhớ đến
ông như “người nhạc sĩ của mùa thu, của Hà Nội,” nhưng ở ca khúc này, ông lại
cùng thi sĩ Giáng Vân vẽ ra một chân dung khác: sâu lắng, chiêm nghiệm và không
khoan nhượng với sự thật của lòng người. Bài hát bắt đầu bằng những lời ru mang
tính biểu tượng:
Em ru gì, lời ru cho đá núi, đá
núi tật nguyền vết sẹo thời gian.
Em ru gì, lời ru cho biển khơi, biển khơi biết bao giờ ngừng lặng.
Em ru gì, lời ru cho anh, một đời đam mê, một đời giông tố,
Em ru gì cho ta khi bao ngày phôi pha…
Những câu hát ấy không còn là lời ru êm dịu cho
giấc ngủ, mà là lời ru cho những vết thương của tạo hóa, cho sự mệt mỏi của
biển khơi, cho một đời đam mê và giông tố của con người. Ở đó, “lời ru” trở
thành một ẩn dụ về sự xoa dịu, nhưng càng ru lại càng bật lên nỗi nhức nhối của
thời gian và phận người.
Đến khúc điệp khúc, âm nhạc đột ngột lặng lại như
một cái nấc nghẹn:
Câu hát ngân lên bỗng tắt nửa
chừng,
Thôi đừng hát ru, thôi đừng ray rứt,
Lá trút rơi nhiều đâu phải bởi mùa thu.
Chính ở đây, ca khúc đạt đến tầm khái quát lớn.
Lá rụng không hẳn vì mùa thu – cũng như nỗi buồn không hẳn vì ngoại cảnh, vì
gió mưa hay thời tiết, mà vì những phôi pha trong lòng người, vì những đổ vỡ,
nuối tiếc, và cả những ray rứt không gọi thành lời. Cái nhìn ấy thẳng thắn,
không né tránh, và cũng vì thế mà đầy sức mạnh.
Đoạn sau, bài ca tiếp tục những biến tấu của lời
ru:
Em ru gì, lời ru bao tiếc nuối,
tiếc một đời ước vọng tàn phai.
Em ru gì, lời ru cho ngày mai, thời gian có bao giờ trở lại.
Em ru gì, lời ru cho anh, một đời đam mê, một đời giông tố,
Em ru gì cho ta khi bao ngày phôi pha…
Lời thơ Giáng Vân đã chạm đến tận cùng nỗi mỏi
mệt của kiếp người: tiếc nuối những ước vọng lụi tàn, nuối tiếc những ngày
tháng không trở lại. Còn âm nhạc của Phú Quang, với những hợp âm rơi xuống như
mưa, nâng đỡ và làm sâu thêm từng chữ, để câu hát cuối cùng vang lên vừa dứt
khoát, vừa xót xa:
Thôi đừng hát ru, thôi đừng ray
rứt,
Lá trút rơi nhiều đâu phải bởi mùa thu.
Trong đêm mưa Hà Đông, những ca từ ấy hòa vào
tiếng mưa ngoài phố, khiến tôi chợt hiểu: nỗi buồn không phải từ mưa, từ lá,
hay từ mùa, mà từ chính những khoảng trống trong tâm hồn mỗi người. Bài hát vì
thế không chỉ là một khúc tình ca, mà là một lời nhắc: hãy thôi đổ lỗi cho
ngoại cảnh, hãy đủ can đảm để đối diện với chính mình.
Tôi viết những dòng này để gửi đến bạn – độc giả
đang cùng tôi đi qua một đêm dài. Nếu một lần nào đó bạn thấy lòng nặng trĩu,
hãy nhớ rằng không phải mùa thu làm ta buồn, cũng không phải cơn mưa cản bước
ta về. Chính trái tim ta đang cần một lần được đối diện, một lần được tha thứ.
Và như âm nhạc của Phú Quang, rồi đến lúc nào đó, những nỗi niềm cũng sẽ lắng
xuống, để lại trong ký ức ta một khoảng lặng dịu dàng, nhân bản và đẹp đẽ.
“Có những nỗi buồn không phải bởi mùa thu, không phải bởi cơn mưa,
mà bởi chính chúng ta – những kẻ mang trong mình bao tiếc nuối và giông tố.
Nhưng cũng nhờ vậy, ta mới biết lắng nghe, mới biết yêu thương, mới biết tha thứ.
Đêm nay, trong tiếng mưa Hà Đông, ca khúc ấy vẫn ngân lên – như một ngọn đèn nhỏ,
đưa ta đi qua bóng tối, để rồi sáng mai thức dậy, ta bình thản hơn với chính
mình.”
Đêm Hà Đông, 30/09/2025
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét