Bài
thơ “Tiếng
Chuông Sân Trường” là khúc ngân vang đầy cảm xúc, mở ra từ tiếng
cười trong trẻo nơi sân trường, rồi bất chợt chạm đến những bi kịch xót xa của
đời sống. Từ nỗi đau ấy, thơ khẳng định sức mạnh của tình thầy nghĩa bạn, của
sự vun bồi đạo đức và lòng nhân ái. Và cuối cùng, tiếng chuông ngân lên như lời
tri ân thiêng liêng, gửi gắm niềm tin bất diệt vào ánh sáng mà thầy cô để lại
cho muôn thế hệ học trò.
TIẾNG CHUÔNG SÂN TRƯỜNG
Sân trường ríu rít
trẻ vui,
Phấn rơi trắng bảng, ngậm ngùi mắt ai.
Cô hiền cặm cụi miệt mài,
Bỗng đâu tóc rối, lệ dài tuôn rơi.
Một lần lầm lạc chơi
vơi,
Đạo thầy nghĩa bạn buông lơi giữa đời.
Đau đâu chỉ một đôi nơi,
Mà dâng nhức nhối cõi đời xót xa.
Tin buồn như gió cuốn
qua,
Xót thương chấn động vỡ òa nỗi đau.
Cha mẹ khắc dạ từ lâu,
Cùng thầy vun đức, thấm sâu nết lành.
Trẻ thơ như mạ đầu
xanh,
Đón tia nắng sớm long lanh giữa đời.
Xin gieo hạt thiện khắp nơi,
Cho hoa nhân ái rạng ngời đất quê.
Ơn thầy sáng tựa
sao khuê,
Dẫn đường soi bước trăm bề vững tin.
Tiếng chuông ngân giữa bình minh,
Ngàn năm vọng mãi ân tình thầy cô.
Hay quá em! Đúng là trách nhiệm của cha mẹ và thầy cô rất lớn. Làm sao để: "gieo hạt thiện khắp nơi/ Cho hoa nhân ái rạng ngời đất quê." là trăn trở, là mong ước và hành động của chúng ta!
Trả lờiXóa