Thứ Tư, 24 tháng 9, 2025

HÀ NỘI CUỐI THU (Đặng Hiền)

 



HÀ NỘI CUỐI THU

Em gói lại chút se sắt heo may
Ép nhẹ trong một nhành baby trắng
Hà Nội cuối thu ngọt ngào tỏa nắng
Giữa phố phường nghe tiếc nuối gọi tên...

Em đã đi qua bao mùa thu lãng quên
Nhặt nỗi buồn giấu trong từng khúc nhạc
Phố chiều nay giật mình ngơ ngác
Cuối thu rồi, trời sắp sửa sang đông...

Hà Nội, 10.2024
– Đặng Hiền –

Chị à,

Em vừa nghe clip chị gửi. Trong từng câu chữ, em thấy Hà Nội cuối thu hiện lên thật dịu dàng nhưng cũng man mác buồn. Hình ảnh “chút se sắt heo may” hay “phố chiều giật mình ngơ ngác” làm em chợt nhớ đến những buổi chiều cuối thu, lá vàng rơi và gió lạnh ùa về nơi góc phố quen thuộc.

Bài thơ không chỉ kể về mùa thu mà còn như kể về tâm trạng của chị – một chút tiếc nuối, một chút hoài niệm, nhưng cũng rất ngọt ngào và giàu cảm xúc. Em cảm nhận được trong thơ chị là cả một khoảng trời ký ức, là những rung động rất thật của một tâm hồn nhạy cảm.

Em trai nghe thơ của chị thấy thương và tự hào lắm. Thương vì trong nỗi buồn chị vẫn giữ được sự dịu dàng, lãng mạn. Tự hào vì chị có thể biến những điều rất nhỏ bé – một cành baby trắng, một buổi chiều Hà Nội – thành những vần thơ khiến người nghe rung động.

Cảm ơn chị vì đã cho em thêm một góc nhìn thật đẹp về mùa thu Hà Nội. Với em, bài thơ này không chỉ là kỷ niệm của chị, mà cũng trở thành một kỷ niệm ấm áp để em luôn nhớ về.

Em trai,

Quang Đặng

25.9.2025 


1 nhận xét:

Bến Chữ Đình Hưng

  Đời người, suy cho cùng cũng như một dòng sông — có khúc ồn ào, có đoạn lặng im. Nhưng điều còn lại sau tất cả không phải là độ dài của dò...