NHÂN SỰ VÀ NGHIỆP QUẢ
(Phạm Quốc Hưng)
Nhân sự đời ai tránh khỏi tù,
Ngẫm suy tỉnh ngộ sớm mà tu.
Nếu không tai ách vương con cháu,
Hoặc chút tiền tham lắm kẻ thù.
Nghiệp nặng mang rồi, tai ắt tới,
Nhân gieo quả gặt, chẳng hề sai.
Chỉ mong ai dám làm chân chính,
Tỉnh thức mau đi, kẻo muộn ngày.
Bài
thơ vang lên như tiếng mộc bảng giữa chợ đời ồn ã: ít lời mà nặng lẽ. Trong tám
câu ngắn, tác giả nhắc một chân lý cũ mà chưa bao giờ cũ: gieo sao gặt vậy,
bánh xe nhân quả không thiên vị ai. Lợi tham mở cửa cho họa, và tai ương hiếm
khi dừng ở một kiếp người - nó lây sang con cháu như một món nợ tinh thần. Vì
thế, điều khôn ngoan nhất không phải là tìm cách lẩn tránh, mà là dừng lại để
soi mình, thu bớt dục vọng, giữ nếp ngay thẳng. Khi ấy, bình an không còn là thứ
phải kiếm ở ngoài cuộc thế biến động, mà là phẩm chất nảy mầm trong chính tâm
mình.
GIỮ LÒNG THANH THẢN
(Quang Đặng)
Sông núi thênh thang bóng nguyệt ngà,
Trần duyên mộng ảo thoảng như hoa.
Giữ tâm lặng lẽ ngời trong sáng,
Bỏ ý tham si dứt bụi tà.
Một niệm thiện lành sinh quả đẹp,
Ngàn đời hiếu thuận rạng muôn nhà.
Tỉnh ra mới thấy lòng thanh thản,
An trú nhân gian, ngát hương trà.
(Yên Mỹ thôn trang, cuối ngày 7/9/2025)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét