HOÀNG
HÔN MIỀN XA
Bondi chiều lửa rụng,
Sóng đỏ quấn chân mây.
Đại dương dâng hơi thở,
Lửa tắt dưới chân ngày.
Bristol sông lặng
chảy,
Nắng vàng nhuộm mái cầu.
Cổ thành vang hồi ức,
Đáy mắt một nỗi sầu.
Busan bờ cát trắng,
Gió cuốn mặn mùi khơi.
Ngọn triều dâng nỗi nhớ,
Biển hát khúc chơi vơi.
Phuket ngời xanh
ngọc,
Sóng vỗ bờ mê say.
Hoàng hôn rơi chậm rãi,
Người lặng ngắm chiều bay.
Đà Nẵng, quê thổn
thức,
Sơn Trà đỏ ráng trời.
Ngồi một mình lặng lẽ,
Nghe sóng gọi trong tôi.
Mỗi miền là một chữ,
Viết vào trang đời ta.
Rực rỡ rồi phai nhạt,
Như nắng cuối chiều sa.
Thanh xuân, ngọn
lửa sáng,
Ngắn ngủi tựa bóng ngày.
Chẳng thể nào níu giữ,
Chỉ trọn vẹn phút này.
Người trẻ ơi, xin
nhớ,
Hãy sống hết hôm nay.
Đừng đợi chiều buông xuống,
Mới tiếc tuổi thơ ngây.
Được mất là cơn gió,
Bình an mới ở lâu.
Ngẩng đầu khi khép lại,
Mỉm cười chẳng đớn đau.
Nếu một lần nhìn
lại,
Chiều tím phủ chân trời.
Xin thì thầm nhè nhẹ:
“Tuổi trẻ rực rỡ rồi.”

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét