NGẪM THẾ SỰ
Quốc Hưng
Thế
sự bây giờ nó điên đảo,
Cho nên chẳng biết phải làm sao.
Hỏi thơ lục bát, ngồi ngơ ngẩn,
Đường luật là chi, nghển lỗ tai.
Thương
cho con trẻ ngày nay lắm,
Chẳng biết dạy chi, học cái chi.
Say rồi gắng gượng làm thơ vậy,
Thức tỉnh may ra được mấy thằng.
Quang
Đặng
Phiên
bản 1
Thế
sự đảo điên, dạ ngẩn ngơ,
Lòng
người phiêu lạc, biết đâu bờ.
Thơ
xưa lục bát còn vang vọng,
Ý
cũ Đường thi chửa đến tơ.
Thương
lắm tuổi xanh còn lạc lối,
Buồn
thay lớp trẻ ít cần cù.
Say
xong tỉnh mộng, câu thơ gửi,
Mong
kẻ trầm mê chợt tỉnh mơ.
Phiên
bản 2
Giữa
cõi phong ba vẫn sáng ngời,
Tuổi
xanh gắng sức luyện tâm đời.
Miệt
mài trang sách tìm chân lý,
Chăm
chỉ cần lao gặt ước thời.
Ý
chí kiên cường không ngại khó,
Tình
người bền chặt chẳng hề vơi.
Mai
sau mở lối đường tươi sáng,
Dựng
nghiệp hùng cường rạng núi sông.
Phiên bản 2
Giữa bão phong ba vẫn sáng ngời,
Tuổi xanh rèn chí, luyện tâm đời.
Mài câu kinh sử tìm châu ngọc,
Chăm nhặt mồ hôi gặt ước thời.
Ý chí bền gan không sợ vấp,
Tấm lòng son sắt chẳng hề vơi.
Ngày mai khơi lối miền quang đẵng,
Dựng nghiệp hiên ngang đẹp núi sông.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét