HOÀNG HÔN TRÊN NHỮNG NẺO ĐƯỜNG
Tôi đã từng ngắm
hoàng hôn ở nhiều nơi trên thế giới. Ở Bondi, Sydney, mặt trời đỏ rực như hòn
than khổng lồ từ từ chìm xuống chân trời Thái Bình Dương, để lại dải ánh sáng
rực vàng trên sóng nước. Ở Bristol, Anh, ánh hoàng hôn dịu dàng nhuộm vàng dòng
Avon tĩnh lặng, phủ lên những cây cầu cổ kính một nỗi hoài niệm man mác. Mỗi
miền đất, mỗi khung trời đều mang đến một vẻ đẹp riêng, vừa thân quen vừa mới
lạ, như những bài học đời người mà tôi lặng lẽ chắt lọc qua bao năm tháng rong
ruổi.
Những chuyến du học
và tham dự hội thảo quốc tế ở Nhật, Hàn, Malaysia, Singapore, Thái Lan… đã
nhiều lần đưa tôi trở về với biển. Khi thì ngồi bên bờ cát trắng Busan, khi lại
thả hồn vào làn nước xanh ngọc của Phuket. Dù ở đâu, nhịp sóng vẫn vỗ đều, gió
biển mang vị mằn mặn thoảng qua, và mặt trời vẫn chậm rãi rơi xuống lòng đại
dương. Hoàng hôn ấy vừa huy hoàng vừa man mác buồn: huy hoàng bởi ánh sáng cuối
ngày rực rỡ đến ngỡ ngàng, buồn vì nhắc ta nhớ rằng mọi huy hoàng rồi cũng phai
nhạt.
Tháng Sáu vừa qua,
tôi ngồi một mình trước biển Đà Nẵng, lặng ngắm vầng thái dương đỏ au chìm dần
sau bán đảo Sơn Trà. Biển quê hương, với tiếng sóng dạt dào thân thuộc, khiến tôi
bỗng thấm thía hơn bao giờ hết: tuổi trẻ cũng giống như hoàng hôn kia – rực rỡ
đến nao lòng nhưng chóng vánh, ngắn ngủi và không thể níu giữ.
Hoàng hôn ở Sydney
dạy tôi niềm tin rằng sau bóng tối, bình minh sẽ lại về. Hoàng hôn ở Bristol
gợi sự trầm mặc của thời gian, nhắc tôi về tính hữu hạn của kiếp người. Hoàng
hôn ở Đà Nẵng – nơi tôi trở về sau bao năm xa xứ – khiến trái tim chùng xuống,
như nghe tiếng thì thầm từ chính nội tâm: điều quý giá không nằm ở bãi bồi hay
bờ lở, mà ở dòng nước vẫn miệt mài chảy, ở sức khỏe và sự bình an vẫn còn trong
ta.
Ở bất cứ nơi đâu,
tôi cũng nhận ra một quy luật vĩnh hằng: vạn vật có sinh thì có diệt, có đến ắt
có đi. Thanh xuân dẫu rực rỡ đến đâu rồi cũng thành kỷ niệm, tình yêu dẫu nồng
nàn đến mấy rồi cũng đến ngày nhạt phai. Vậy nên, điều còn lại chỉ là cách ta chọn sống –
biết trân trọng phút giây hiện tại, giữ gìn sức khỏe, buông bỏ muộn phiền, để
tâm hồn an nhiên mà thanh thản.
Hoàng hôn trên
những nẻo đường tôi đã đi qua dạy tôi một điều giản dị nhưng sâu thẳm: hãy sống
an nhiên, để khi mặt trời của đời mình khuất dần, ta vẫn có thể mỉm cười gọi đó
là “hoàng hôn rực rỡ”. Và đặc biệt với những người trẻ hôm nay, khi đang ở
trong buổi bình minh của cuộc đời, đừng đợi đến lúc bóng chiều buông xuống mới
học cách trân trọng. Hãy sống trọn vẹn cho hôm nay – bởi ánh sáng của thanh
xuân cũng mong manh như khoảnh khắc mặt trời lặn.
Tuổi trẻ cho ta ánh
nhìn trong sáng, đôi chân chưa biết mỏi và một trái tim đầy khát vọng. Nhưng
chính vì nhiều cơ hội phía trước, người trẻ lại dễ quên rằng thời gian không
bao giờ quay lại. Một ngày nào đó, khi bạn ngồi trước biển, nhìn hoàng hôn chìm
dần, bạn sẽ hiểu: điều đáng quý không phải ta đã đi bao xa hay đạt bao nhiêu
thành tựu, mà là ta đã yêu thương, đã sống vui, đã trao đi bao nhiêu ấm áp trên
hành trình ấy.
Hoàng hôn nhắn nhủ
rằng: được – mất chỉ là nhất thời, còn sức khoẻ, sự bình an và tâm hồn thanh
thản mới là vốn liếng thật sự để tiếp tục đi xa. Hãy biết ơn hiện tại, dám ước
mơ và trải nghiệm, để mỗi sớm mai là một khởi đầu mới mẻ, và mỗi buổi chiều lại
là một điểm dừng đẹp đẽ, tròn đầy.
Đừng sợ bóng tối
của ngày tàn, bởi bóng tối chỉ để nhường chỗ cho bình minh. Nếu sống hết mình,
khi khép lại một chặng đường, bạn sẽ không hối tiếc, mà có thể ngẩng cao đầu,
mỉm cười bình thản, thì thầm với chính mình: “Tuổi trẻ của
tôi đã rực rỡ như ánh hoàng hôn cuối ngày.”

Hay quá em. Em chính là ánh hoàng hôn đẹp trên một bờ biển đẹp. Bằng trí tuệ, tài năng và tình yêu thương, hãy tiếp tục cống hiến thật nhiều cho cuộc đời nhé em trai!
Trả lờiXóa