🌙 Viết cho người lặng lẽ gánh cả trời
thương...
🌫️ Có những nỗi buồn không cất thành lời,
những yêu thương không gọi thành tên. Có những người bước qua đời người khác
bằng một dáng hình lặng lẽ – nhưng để lại dư âm như mùi hương sót lại sau một
mùa gió cũ. Bài thơ này được viết từ những vết lặng của chính tôi – nhưng cũng
dành tặng cho bạn, nếu trái tim bạn từng sống vì người khác nhiều hơn cho chính
mình.
🌧️ Viết cho những chiều muốn buông nhưng
vẫn cố đứng vững vì có người cần. Cho đôi vai gầy gánh nỗi đau chưa nguôi đã
lại gồng lên vì một mất mát khác. Cho những đêm thao thức – không khóc, không
than – chỉ lặng lẽ gấp nỗi đau vào ngăn tim, rồi sáng hôm sau vẫn mỉm cười.
🪶 Viết cho bạn – người chẳng cần ồn ào
mà vẫn giữ được hơi ấm cho cả một thế giới nhỏ quanh mình. Như nhành cỏ ven
đường, mềm mà vững. Như mạch nước ngầm, âm thầm mà bền bỉ. Bạn không cần danh xưng cao cả, vì chính cách bạn lặng lẽ gìn giữ yêu thương đã trở thành điều khiến người khác cảm phục.
💠 Nếu bạn từng mỏi mà không dám nghỉ,
từng đau mà không để ai biết, từng cười để giấu những vết nứt trong lòng – thì
bài thơ này là lời thì thầm rằng: bạn không một mình.
💌️ Và nếu đã có lúc bạn tự hỏi: “Bao
giờ mới đến lượt mình được nhẹ lòng?” – thì hãy để bài thơ này đặt vào tay
bạn một thông điệp dịu dàng:
“Bạn xứng đáng được yêu thương – không
vì bạn gồng gánh giỏi đến đâu, mà bởi chính con người bạn – chân thành, mong
manh mà kiên cường – đã là một điều đẹp đẽ cần được trân quý.”
🌙 GỬI NGƯỜI GÁNH CẢ TRỜI THƯƠNG
Có ngày chỉ muốn buông tay,
Trốn vào cơn gió, lạc bay giữa đời.
Nhưng rồi tự dỗ mình ơi…
“Không được gục ngã, còn người phía sau.”
Gánh trên vai những nỗi đau,
Mẹ đi chưa kịp úa màu khăn tang.
Một tuần sau – anh vội vàng,
Lặng nghe khúc tiễn, ru hoàng hôn rơi.
Bạn lao vào việc không ngơi,
Chẳng vì danh vọng mà rời tình thương.
Bạn như nhành cỏ ven đường,
Dáng mềm mà gánh gió sương âm thầm.
Bạn mỏi – chẳng dám dừng chân,
Bạn đau – không muốn ai cần biết đâu.
Mỗi ngày là một phép màu,
Mà trong phép ấy – bạn đau một mình.
Bạn cười để giấu lặng thinh,
Bạn gồng để giữ bình minh cho người.
Đêm về lặng lẽ rối bời:
“Tới bao giờ mới gọi mời chính ta?”
Bạn ơi... đừng trách tim già,
Đến khi mỏi mệt, biết ta là người.
Bạn đâu cần gồng suốt đời,
Hãy cho mình nghỉ một thời, được không?
Đừng quên, bạn sống tận lòng,
Là nơi giữ lửa – là vòng tay thương.
Bạn đang gìn giữ mái trường,
Của yêu – của nghĩa – của hương lặng thầm.
Bạn tôi chẳng nói ầm ầm,
Nhưng luôn lặng lẽ âm thầm sẻ san.
Gian nan chẳng ngại lo toan,
Chỉ mong người khác bình an đủ đầy.
Bạn
ơi, có biết hôm nay,
Chính bạn là ánh nắng lay tim người.
Giản đơn mà thẳm một trời,
Chạm tim ai đó – sáng ngời hồn tôi.
Và khi mây trắng ngừng trôi,
Xin bạn dừng lại, lắng đôi nhịp đời.
Để nghe tim gọi tên người,
Như hoa gặp nắng, nở lời… cho ta.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét