BỐN MÙA MƯA – MỘT KIẾP NGƯỜI
Mưa không chỉ là
hiện tượng thiên nhiên thoáng qua, mà còn là nhịp thở của đất trời, là bản nhạc
âm thầm ngân vang trong tâm hồn mỗi người. Trong từng giọt mưa, ta như nghe
thấy tiếng thì thầm của thời gian, thấy bóng dáng phận người in hằn lên hành
trình hữu hạn.
Mưa xuân lất phất
rắc tơ ngàn, đánh thức chồi non, gieo vào lòng người khát vọng khởi đầu trong
trẻo. Mưa hạ ầm ào như lửa, vừa khắc nghiệt vừa nồng nàn, hun đúc ý chí tuổi
trẻ trong lửa thử vàng và sóng gió đời thường. Mưa thu bảng lảng vương hiên cũ,
như tiếng gọi man mác gợi nhớ thương, chạm vào nỗi chia xa của kiếp người ngắn
ngủi. Và mưa đông, với cái lạnh buốt se sắt, khẽ khép vòng quay, đưa con người
về miền tĩnh lặng – nơi khởi đầu gặp lại điểm cuối, nơi đời sống soi bóng vào vĩnh
cửu.
Từ mỗi giọt mưa, ta nhận ra phận người: mong manh như hạt nước rơi, nhưng cũng có thể rực sáng, long lanh khi ánh sáng khẽ chạm. Mưa dạy ta hiểu sự hữu hạn của nhân sinh, đồng thời hé lộ điều còn lại sau tất cả: không phải phù hoa thoáng chốc, cũng chẳng phải danh lợi chập chờn, mà là tình thương bền bỉ, lặng lẽ neo giữ nhân gian. Bởi khi mưa tan, giữa khoảng lặng yên ả, điều còn đọng lại chỉ có thể là hơi ấm yêu thương và sự bình yên trong tâm hồn.
Bài
thơ
Mưa xuân lất phất
tóc mai,
Cỏ non lay động hoa cài hương bay.
Chồi xanh hé nụ mê say,
Bướm vàng men gió giọt ngày tinh khôi.
Mưa hạ chớp giật
ngang trời,
Sấm dồn biển động sóng trôi trắng ngần.
Mồ hôi thấm đất gian truân,
Lửa hun gang thép rèn thân sắt dày.
Mưa thu giọt ngọc
hao gầy,
Heo may cuốn lá, gợi đầy nhớ mong.
Cửa cũ vắng bóng chiều đông,
Thời gian gõ nhịp mênh mông dặm trường.
Mưa đông giăng phủ
nẻo đường,
Giọt rơi buốt giá tơ vương lạnh chiều.
Cánh chim mỏi mệt cô liêu,
Run trong gió lạnh, hắt hiu trăng gầy.
Xuân gieo – hạ giục
– thu bay,
Đông tàn khép lại tháng ngày mong manh.
Người như giọt nước long lanh,
Chỉ còn thương mến hóa thành bình yên.


Rất hay em ạ. Đúng là thương mến hoá thành bình yên mới là tình thương đúng nghĩa!
Trả lờiXóa