THƠ và ĐỜI
Đời không hẳn giấy trắng tinh,
Có khi nhòe nét, có khi úa màu.
Nhưng lòng thi sĩ trước sau,
Vẫn say câu chữ, diệu màu thiết tha.
Chiều nghiêng giọt nắng la đà,
Hồn thơ bắt gặp muôn hoa gọi mời.
Bút mềm thả xuống chơi vơi,
Thành dòng lấp lánh giữa đời mênh mông.
Dẫu rằng trời đất cuồng phong,
Thơ là ngọn lửa sưởi lòng đêm đông.
Trăng dù vơi khuyết trên không,
Câu thơ vẫn đủ thắp hồng nhân gian.
Nỗi
niềm trải với miên man,
Đem tình, đem ý nhẹ nhàng trao nhau.
Thiên đường chẳng phải đâu xa,
Hồn thơ gieo xuống – nở hoa giữa đời!
THƠ VÀ ĐỜI
(Thất ngôn bát cú)
Đời chẳng phẳng như trang giấy trắng,
Có khi mờ, in vết úa
phai.
Thi sĩ lòng son say chữ
nghĩa,
Nhân gian bóng nguyệt
gửi hình hài.
Phong ba cuốn đất trời
lay động,
Ngọn lửa trong thơ sưởi
đêm dài.
Thiên địa thăng trầm còn
đổi khác,
Hồn hoa gieo xuống vẫn
xanh hoài.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét