Có
những con người, cả cuộc đời họ lặng lẽ sống – không ồn ào, không vĩ đại theo
nghĩa thường thấy – nhưng lại trở thành cột mốc thiêng liêng trong trái tim
người khác. Cha tôi là một người như thế.
Cha tên Mai – một cái tên giản dị
như bao người khác, nhưng trong tôi, đó là một tên gọi thiêng liêng, ấm áp và
kiêu hãnh. Cha không để lại cho tôi những lời huấn thị dài dòng, không dùng
những bài giảng đạo lý. Thay vào đó, cha để lại những dấu chân in trên ruộng
đồng làng quê Yên Mỹ, để lại lưng áo thấm mồ hôi, những ngày nghỉ ngắn ngủi vẫn
về gặt lúa, cuốc bãi, cõng đời lên vai.
Cha là một người thanh tra – nghiêm
cẩn, cương trực trong công việc, nhưng lại là người đàn ông rất đỗi dịu dàng
khi cúi xuống giúp vợ nhổ cỏ, khi lặng lẽ băng qua cơn đau tai biến để hơ ngải
cứu cho bà con trong làng. Cha chưa bao giờ là một ngọn lửa bừng sáng, nhưng
lại là ngọn
lửa ấm – cháy bền bỉ, ẩn sâu trong tro than, soi tỏ lòng người
bằng sự khiêm nhường và nhân nghĩa.
Mười ba năm cha đi, mái tóc tôi cũng
đã đổi màu, nhưng có một điều chưa từng đổi: bóng cha vẫn thấp thoáng đâu đó
trong từng suy nghĩ, từng lựa chọn, từng đoạn đời tôi bước. Cha không mất – vì
cha đã hóa thân vào đất, vào cỏ, vào cách tôi sống và yêu thương.
Thời gian trôi, gió đổi mùa, nhưng có một điều chưa từng rời khỏi con – ấy là hình bóng Cha, như một dòng nhớ dịu dàng chảy ngầm trong từng nhịp sống. Bài thơ nhỏ này không để nói điều gì cao xa, chỉ là một cách con giữ Cha lại – qua tiếng gọi bình dị và bền bỉ nhất trong tim: Mười Ba Mùa Vắng Cha.
Cha
tên Mai – dáng hiền hòa,
Áo sơ mi trắng, mắt là trời trong.
Làm thanh tra thuốc Thăng Long,
Giữ điều ngay thẳng, giữ lòng thẳng ngay.
Lâu lâu được nghỉ đôi ngày,
Cha về cuốc bãi, cấy cày sớm hôm.
Gặt lúa, tưới nước, gom rơm,
Vai mang đất nặng, áo thơm hương đồng.
Bên Mẹ dưới nắng mênh mông,
Cha lom khom giữa bờ sông cuối mùa.
Bàn tay từng viết bút xưa,
Nay cầm cái cuốc, cái bừa, cái hom.
Chiều nghiêng, con bước lom khom,
Theo chân bóng ấy mùi rơm thoảng thầm.
Cha không răn dạy ầm ầm,
Gieo gương sống ấy mạch ngầm khó quên.
Một hôm biến cố gọi tên,
Cha tai biến – lệ dọc bên hiên nhà.
Liệt nửa thân – bước khó qua,
Ngồi hơ ngải cứu giúp bà con thân.
Người làng bảo: “Tốt vô ngần!”
Ai đau cũng nhớ bước chân ông về.
Cửa không then, gió bốn bề,
Nhà như ngọn lửa ủ che xóm làng.
Mười ba năm bóng Cha mang,
Mà trong tim vẫn dịu dàng cỏ non.
Không tràng pháo, chẳng hoa son,
Chỉ như ánh sáng vuông tròn đất quê.
Tên Cha con giữ trọn bề,
Tựa hạt giống nhỏ nảy về tán xanh.
Đời con đi giữa mong manh,
Nhờ Cha gốc rễ lặng thành bóng cây.
Cha như ánh sáng dâng đầy,
Dẫu xa bóng dáng vẫn đầy trong tim.
Con đi khắp nẻo nổi chìm,
Vẫn nghe Cha gọi lặng im...nhớ Người.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét