Tôi trở về Yên Mỹ – nơi mình sinh ra và lớn lên, nơi cất giữ biết bao kỷ niệm êm đềm của tuổi thơ. Một thời chăn trâu cắt cỏ, những buổi chiều rong chơi ven bờ ruộng, thả diều trên triền đê lộng gió, hay lội mương bắt cá giữa những ngày hè rực nắng. Ở nơi ấy, từng góc nhỏ đều thấm mùi đất, tiếng gió và bóng dáng của ký ức xa xưa.
Nhưng Yên Mỹ hôm nay đã khác. Con đường đất nâu năm nào không còn nữa; thay vào đó là những dải nhựa phẳng phiu chạy thẳng từ đầu đến cuối làng. Hai bên đường, những ngôi nhà tầng mọc lên san sát, như những dấu mốc của sự đổi thay và khấm khá. Làng quê đang lớn lên từng ngày, khoác trên mình một dáng vẻ mới mẻ và tràn đầy sức sống.
Thế nhưng, giữa những đổi thay ấy, vẫn còn đó những nét xưa lặng lẽ neo lại: tiếng chim ríu rít trong vòm cây, làn gió từ sông Hồng thổi hiu hiu mỗi buổi chiều, và đâu đó, bóng dáng một người lái đò già vẫn chậm rãi bám bến – như một nét chấm trầm còn sót lại giữa bức tranh quê đang chuyển mình.
Tôi gặp ông trong một buổi chiều như thế – giữa sông, giữa gió, giữa câu chuyện đời thường mà bỗng hóa tri âm.
Một người chở khách qua sông.
Một người chở giấc mơ bằng con chữ.
Hai người đàn ông – hai kiếp đò – gặp nhau giữa quê nhà, giữa lòng người, trong một chữ “duyên” nhẹ như khói chiều mà lặng lẽ in sâu.
Bài thơ “Duyên Lái Đò” ra đời từ cuộc gặp gỡ giản dị ấy – như chính quê hương tôi: Yên Mỹ, vừa đổi thay từng ngày, vừa nguyên vẹn trong trái tim của người trở về.
DUYÊN LÁI
ĐÒ
Chiều hè
gió thổi hiu hiu,
Sông Hồng đỏ nước dặt dìu phù sa.
Bến Yên Mỹ lặng bóng tà,
Người già chống bến – chở qua nhịp ngày.
Một khách ghé lại nơi này,
Đôi chân còn đượm bụi cay dặm trường.
Ngỡ là lữ khách vô thường,
Hóa ra cũng lái – đò thương chữ người.
Anh từ nước Anh xa xôi,
Về qua Bát Tràng, ghé nơi quê nhà.
Mang theo tiếng gió phương xa,
Gieo trong con chữ – những mùa mộng mơ.
Người xưa trầm giọng bên bờ:
“Nửa đời tôi đã gắn đò với sông,
Chiều nào vắng khách sang đồng,
Chèo nghe gió gọi, lòng không thấy buồn.”
Người kia mỉm mắt rồi tuôn:
“Con đò tôi lái cũng luôn ngược dòng,
Không là nước bạc xuôi trong,
Mà là tri thức – chở mong vào đời.”
Bát ngát trời đất thảnh thơi,
Lặng nghe sóng nước rì rào chuyện xưa.
Sông Hồng đỏ giữa chiều thưa,
Hai người đối bóng – như vừa thấu nhau.
Một lời chưa kịp ngỏ câu,
Mà tâm đã chạm tận sâu đáy lòng.
Gió hiu hiu thổi ven sông,
Nắng buông tà áo – tình nồng hương quê.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét