Thứ Sáu, 25 tháng 7, 2025

Cha – Dáng Hình Không Phai Trong Tim Tôi

 


Cha – Dáng Hình Không Phai Trong Tim Tôi

Trong suốt hành trình cuộc đời, nếu có một ánh sáng âm thầm mà bền bỉ nhất từng soi rọi và nâng đỡ tôi qua những tháng năm đầy thử thách – thì đó chính là cha.

Cha trong ký ức tôi không chỉ là một người đàn ông cao lớn – 1m75 dáng đĩnh đạc với nước da bánh mật khỏe khoắn, mà còn là hình ảnh khắc sâu về một con người sống mực thước, cương nghị, đầy tình yêu thương. Gương mặt chữ điền của cha luôn toát lên sự nghiêm trang, nhưng ẩn sau đôi mắt trong sáng và vầng trán cao kia là một tâm hồn nhân hậu, một trái tim ấm như ánh nắng sớm – thứ ánh sáng dịu dàng có thể xua tan mọi muộn phiền trong tôi.

Cha là người đặc biệt, không chỉ với gia đình mà với tất cả những ai từng có may mắn được tiếp xúc với ông. Ở cơ quan, cha là một người lãnh đạo tận tụy, mẫu mực; trong gia đình, cha mang dáng dấp của người anh cả – dù không phải là con đầu. Cha chu toàn mọi việc, từ đại sự đến những điều nhỏ nhặt nhất, bằng sự tỉ mỉ và trách nhiệm hiếm ai sánh kịp. Không ai trong chúng tôi có thể trách cha điều gì – vì ở cha, tất cả đều được gánh vác bằng tình yêu vô điều kiện.

Cha như làn gió thanh trong,
Gánh bao vất vả – giữ lòng thảnh thơi.
Dáng cha lẫn giữa đất trời,
Mỗi bước lặng lẽ – rạng ngời tình thân.

Thời trai trẻ của cha là những tháng năm lam lũ, gian truân. Là người đàn ông có thể đi bộ hơn mười lăm cây số mỗi ngày để đến nơi làm việc, mà không một lời than phiền. Có lần cha ốm, được nghỉ phép – thế mà lại ra đồng gánh nước, cuốc đất, phụ mẹ tôi mà không chút ngần ngại. Khi có chiếc xe đạp Thống Nhất – món tài sản quý giá của thời bao cấp – cha vẫn làm việc quên mệt, đêm về cùng mẹ và tám người con đập lúa đến tận khuya, lặng lẽ như thể chưa từng biết đến sự nhọc nhằn.

Những năm tháng đói nghèo, cha sống vị tha và khiêm nhường. Có một gia đình khó khăn từng được cha cưu mang – họ được cha tìm giúp một chốn nương thân giữa lúc khốn cùng. Căn phòng nhỏ ngày ấy trở thành nơi họ gọi là “nhà” – bởi chính tấm lòng lớn lao của cha đã làm ấm cả cuộc đời họ. Mười ba năm trôi qua kể từ ngày cha rời xa cõi đời, mỗi dịp Tết đến, họ vẫn mang giỏ quà nhỏ về dâng lên bàn thờ cha – như một lời tri ân không lời, mà sâu nặng vô cùng.

Tình cha không đợi báo đền,
Giúp người cha bảo: “là quen với mình.”
Chắt chiu từng hạt ân tình,
Cho đi không tiếc – nghĩa tình bền lâu.

Cũng trong những năm tháng khó khăn ấy, khi cả nhà phải xoay xở với những phiếu mua hàng ít ỏi, cha vẫn từ chối mọi món quà cảm ơn. Có tuần chúng tôi ăn đậu phụ kho triền miên – vậy mà chẳng ai thấy thiếu. Vì tình yêu và sự hi sinh của cha đã lấp đầy mọi khoảng trống – cả trong mâm cơm lẫn trong lòng những đứa con.

Suốt hơn 40 năm công tác tại Nhà máy Thuốc lá Thăng Long, cha không hề nề hà gian lao hay nghĩ đến nghỉ ngơi. Đến cuối đời, bệnh phổi và những lần tai biến khiến cha yếu dần. Những ngày cha nằm viện Lão khoa, ban ngày tôi đi dạy, tối về ngủ cùng cha – cha luôn cố gắng không ho, không trở mình mạnh, chỉ để tôi được ngủ ngon. Một tình yêu lặng thầm mà trìu mến, như chăn ấm giữa mùa đông – sưởi ấm tôi bằng tất cả những điều cha không nói thành lời.

Khi về hưu, cha tìm hiểu Diện Chẩn – không chỉ để tự chăm sóc bản thân, mà còn để giúp đỡ những người lớn tuổi quanh xóm. Bác Đàm, dì Tư Voi… những người từng được cha điều trị - khi còn sống - vẫn nhắc đến cha bằng tất cả sự kính trọng. Đôi tay ấy, đã từng cầm cuốc, cầm búa mà hóa thành bàn tay chữa lành cho bao người khác.

Cha tôi – dáng đứng thanh cao,
Một đời lặng lẽ, chở bao nỗi niềm.
Mỗi năm trăng chếch bên thềm,
Tình cha vẫn tỏa dịu êm cõi lòng.

Giờ đây, cha đã đi xa. Nhưng trong tôi – cha chưa từng vắng mặt. Những bài học về sự tử tế, về lòng nhân ái, về cách sống làm người – vẫn âm vang mỗi khi tôi gặp thử thách. Và trong những đêm thật yên tĩnh, tôi vẫn thấy ánh mắt cha – ánh mắt hiền hậu, nghiêm nghị và đầy yêu thương – đang nhìn tôi từ một nơi nào đó, rất xa... mà cũng rất gần.

Cha ơi – dáng ấy hao gầy,
Nhưng trong con mãi tràn đầy kính yêu.
Nơi xa yên giấc tịch chiều,
Mong cha thanh thản – trọn điều phúc ân.


Father – The Unfading Figure in My Heart

Throughout my life’s journey, if there has been one quiet, steadfast light that has guided and uplifted me through the most trying of times - it would be my father.

In my memory, my father was not only a tall, dignified man - standing at 1.75 meters with sun-kissed skin and a composed presence - but also a deeply etched image of integrity, strength, and boundless love. His square-shaped face bore an air of solemnity, yet behind those clear eyes and high forehead lay a gentle soul and a warm heart - like the early morning sun, radiating a tender light that could chase away all my sorrow.

He was a remarkable man, not just to our family, but to anyone fortunate enough to cross his path. At work, he was a dedicated, principled leader. At home, he was the steady eldest brother figure - even though he wasn’t the firstborn. He managed everything with extraordinary care and responsibility, from major affairs to the smallest details. None of us could find fault with him - for everything he did was grounded in unconditional love.

Father, like a pure breeze passed by,
Shouldering hardship, with peace in his eyes.
His figure blends with earth and sky,
Each quiet step - a bond that never dies.

My father’s youth was marked by toil and hardship. He would walk more than fifteen kilometers each day to get to work, without a single word of complaint. I remember a time when he was ill and given sick leave - but he still went out to the fields, hauling water and tilling soil alongside my mother, without hesitation. Even after acquiring a Thong Nhat bicycle - a precious possession during the post-war era - he worked tirelessly, and at night, he’d thresh rice with my mother and eight children until midnight, silently enduring as if weariness never existed.

During those years of poverty, my father lived with humility and compassion. I remember a destitute family he once took in, helping them find shelter during their time of desperation. That tiny room became their home - not because of its size, but because his generosity gave warmth to their lives. Thirteen years have passed since he left this world, yet every Lunar New Year, they still bring a modest gift to place on his altar - a silent offering of gratitude, deep and profound.

A father’s love asks for no return,
“Helping others,” he said, “is helping kin.”
From every seed of care he’d glean,
He gave without holding back - a love serene.

Even during those tough times when our family scraped by with ration coupons, he refused all gifts of thanks. There were weeks when all we had was braised tofu, yet none of us ever felt deprived. For his love and sacrifice filled every void - at the dining table and within our hearts.

Over more than 40 years working at the Thang Long Tobacco Factory, he never once shirked hardship or sought rest. In his final years, lung disease and repeated strokes gradually wore him down. During his hospitalization at the National Geriatric Hospital, I’d teach by day and sleep beside him at night. He’d try his best not to cough, not to stir too much - just so I could sleep soundly. Such a quiet, tender love - like a warm blanket in winter - comforted me with all the things he never said aloud.

In retirement, he studied facial reflexology - not only to care for himself but also to help elderly neighbors. People like Aunty Dam and Aunty Tu Voi, whom he once treated, still spoke of him with great respect. Those hands that once wielded hammers and hoes had become hands of healing.

My father - so noble and still,
Carried the weight of life with will.
Each year as moonlight graces the sill,
His love flows gently, my heart to fill.

Now, my father is no more. But within me - he has never truly left. His lessons on kindness, on humanity, on how to live with honor - still echo each time life tests me. And in the quietest of nights, I still see his eyes - gentle, stern, and full of love - watching me from somewhere far away… and yet, somehow, so near.

Father dear - so slender, so wise,
Yet in my heart, your strength still lies.
In the distant twilight where you lie,
May peace embrace you - blessings multiply.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Bến Chữ Đình Hưng

  Đời người, suy cho cùng cũng như một dòng sông — có khúc ồn ào, có đoạn lặng im. Nhưng điều còn lại sau tất cả không phải là độ dài của dò...