Có những thứ ta đánh mất không phải vì thời
gian, mà vì lòng người đổi thay.
Khi cuộc sống ngày càng tiện nghi, con
người càng dễ xa rời những giá trị giản dị mà sâu sắc – như một bữa cơm chan
tình, hay một lời chào không vội.
Bài thơ dưới đây là một khoảng lặng –
để chúng ta lắng nghe đời sống từ những điều tưởng như đã cũ...
---------------------------
NGHIÊNG
Cơm xong rót chén trà nhài,
Ngồi nghe đời thở giữa hai lối về.
Bạn xưa có kẻ quay xe,
Người đi, kẻ ở – câu thề nhạt phai.
Tình xưa sao hóa u hoài,
Câu chào chẳng kịp giữ ai bên đời.
Ngày xưa rau muống, mùng tơi,
Mà no đến dạ chẳng vơi nụ cười.
Giờ đây tiện nghi chói ngời,
Đạo – như bóng nắng nghiêng trời cuối sân.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét