🌪️ KHI BÃO WIPHA BỊ… LÚ – XIN ĐƯỜNG
VỚI NGỌC HOÀNG 😂
Thái Bình đâu? Hải Dương đâu?
Bão
Wipha hỏi tới hỏi lui, xoáy mãi mà… chẳng tới nơi!
Chuyến
du hành lạc nhịp của một cơn bão “đầy muối” khiến cả Thiên Đình cũng phải chóng
mặt!
Cùng
đọc bài thơ dưới đây để xem: Bão mà
còn tiền đình, thì dân mình... chịu sao nổi?
🌪️ BÃO WIPHA BỊ TIỀN ĐÌNH
🌬️ Bão Wipha mới lên đường,
Xoáy vòng mây gió, xin phương rõ ràng.
Ngước lên điện Ngọc thưa rằng:
“Cho con hỏi lối, đi ngang tỉnh nào?”
👑 Ngọc Hoàng vừa rót chén đào,
Gật đầu bảo bão: “Hạ vào Thái Bình.”
Bão vâng dạ, lượn vài vòng,
Lại quay về báo: “Chẳng trông thấy gì…”
🧐 “Giỏi nhỉ, thế mày đang đi…?”
“Dạ… con đang đứng Hưng Yên quê người.”
👑
“Thế mà bảo chẳng đi chơi?!
Không qua Thái Bình, thì mày bay đâu?”
🌪️ “Dạ… con lạc hướng từ lâu,
Bản đồ Việt rối – như câu đố thần!”
👑
“Vậy thì rẽ hướng Hải Dương,
Rồi vòng sang Thái – coi chừng lạc nha!”
🚗 Bão đi, lát sau lại la:
“Chỗ con là biển Hải Phòng chào ngay…”
👑
“Đầu bão hay là… đầu cây?
Tao nói Hải Dương, mà mày vẫn quên?”
🌧 “Dạ… gió xoáy làm tim con xiên,
Thôi thì cho xuống Nam Định xem sao?”
🌪️
Bão đi mà gió nghẹn ngào,
Lại kêu: “Thấy biển Ninh Bình đỏ tươi…”
👑 “Trời ạ, vậy ngươi nghỉ ngơi,
Rồi lên Hòa Bình – gió mới thông đầu!”
🌫
Gió vâng, rồi lặng một màu,
Cả tiếng chẳng thấy báo đâu, báo gì…
👑 “A lô? Sao chẳng nói chi?”
📞
“Dạ thưa, con đứng Phú Thọ, mù mây…”
👑
“Trời ơi, thế thủy điện đây?”
“Dạ ba cửa xả, nước bay trắng trời…”
👑 “Thế là Hòa Bình đó thôi,
Ngươi lại bảo Phú Thọ – ôi đầu bão!”
🌪️
“Dạ vâng… con cũng hơi đau…
Xin cho nghỉ phép, về sau con làm…”
👑 “Thôi thì xuôi xuống Nghệ An,
Qua Thanh Hóa nữa rồi tan đi dần.”
☁️ “Cơn
bão nào cũng có phần,
Nhưng thôi con tạm… nghỉ chân quê mình!”

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét