Chở Đầy Trăng Sao
Ngày mai rồi cũng già đi,
Thời gian như cánh chim di cuối trời.
Ngoảnh nhìn ngỡ mới đôi mươi,
Cánh hoa giông bão chẳng rơi nụ cười.
Tuổi năm mươi, vẫn xanh tươi,
Trời Âu, đất Úc một thời viễn phương.
Bảng đen phấn trắng, tình thương,
Chữ nghề, chữ nghĩa, vấn vương lòng người.
Sinh, lão, bệnh, tử... sự đời,
Thì thôi buông xả, thảnh thơi nhẹ nhàng.
Được thua mây nổi, khói tan,
Sống vui, sống khỏe, bình an mỗi ngày.
Trao nhau tình nghĩa đong đầy,
Tiếng yêu gửi lại chốn này thiết tha.
Thắp lòng thành ánh sao xa,
Để đời huyền diệu nở hoa đón chào.
Làm người trân quý biết bao,
Tạ ơn trời đất gửi trao kiếp này.
Ngày ngày trà nóng cùng mây,
Đêm về thả chữ, chở đầy trăng sao.
(Quang Đặng – YM, 22.05.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét