Bóng Mây Qua Thềm
Nắng tràn rực rỡ
sân trường,
Hoàng Long một dải vấn vương phượng hồng.
Dưới vòm hoa đỏ bóng lồng,
Thầy nhìn đàn trẻ mà lòng ngẩn ngơ.
Bỗng đâu một trận
mưa mơ,
Nửa vòm trời nắng, nửa mờ hạt sa.
Mưa bóng mây vừa ghé qua,
Chợt đi, chợt đến như là chiêm bao.
Giọt mưa hay nỗi
nghẹn ngào?
Nắng ôm hạt nước thấm vào thềm hoa.
Hạ về, tiếng ve ngân nga,
Chuyến đò xuôi mái, người qua bến rồi.
Mưa tan, nắng lại rạng ngời,
Mà sao nỗi nhớ chơi vơi ngập lòng.
Mai sau dù có đục trong,
Xin lưu kỷ niệm, mênh mông tình thầy...
(Quang Đặng - HL, 16.05.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét