Thứ Hai, 16 tháng 3, 2026

MẠCH NGẦM THÁNG BA

 


Trong dòng chảy của đời sống hiện đại, khi tri thức, công nghệ và nhịp sống ngày càng gia tốc, con người đôi khi dễ lãng quên những giá trị âm thầm nhưng cốt lõi làm nên chiều sâu của văn minh. Đó là thi ca – nơi lưu giữ ký ức và tâm hồn nhân loại; là giáo dục – nơi hình thành nhân cách; và trên hết, là lòng nhân ái – nền tảng của mọi tiến bộ bền vững.

“Mạch ngầm tháng Ba” được hình thành từ sự gặp gỡ của những dòng chảy ấy trong một thời điểm giàu ý nghĩa: tháng Ba – mùa của khởi sinh, của Ngày Thơ Thế giới và cũng là dịp cộng đồng hướng về những con người mang Hội chứng Down bằng sự thấu hiểu và sẻ chia. Bài thơ không chỉ là sự ghi nhận vẻ đẹp của thi ca và giảng đường, mà còn là một cách nhìn nhân văn về giá trị của những khác biệt trong xã hội.

Thông qua hình tượng “mạch ngầm”, tác phẩm khắc họa một dòng chảy bền bỉ, lặng lẽ nhưng không ngừng vận động: từ trang thơ đến lớp học, từ tri thức đến con người, từ cá nhân đến cộng đồng và đất nước. Ở đó, chữ “Nhân” được đặt ở vị trí trung tâm – như một nguyên lý đạo đức xuyên suốt, vừa là điểm tựa, vừa là đích đến của mọi hành trình giáo dục.

Bài thơ vì thế không chỉ mang giá trị biểu đạt cảm xúc, mà còn góp phần khơi gợi nhận thức: rằng sự phát triển đích thực của xã hội không chỉ đo bằng tri thức hay thành tựu, mà còn được định hình bởi khả năng bao dung, tôn trọng và yêu thương những điều khác biệt.


MẠCH NGẦM THÁNG BA

Tháng Ba mở gió trên trang,
Chữ nhen nhóm lửa, dáng mang con người.
Mặc cho náo động cuộc đời,
Mạch thơ vẫn chảy lặng rơi sâu ngầm.

Bảng đen thức giữa sớm xuân,
Chở từng nét chữ lắng dần chiều sâu.
Ngoài kia phố cuộn sắc màu,
Trong đây lặng lẽ bắc cầu ngày mai.

Chẳng riêng giáo án trải dài,
Rèn cho dáng đứng, mở hoài tầm xa.
Tri thức thấm dưới làn da,
Nối miền dữ liệu, nở ra phận người.

Từ đây chảy tới những người,
Đến như hơi thở giữa đời mênh mang.
“Thừa” một sắc thể dịu dàng,
Mà trong ánh mắt vẫn tràn nắng trong.

Dẫu đi chậm giữa dòng đông,
Em lưu giữ một khoảng không ngọt lành.
Dạy ta giữa cõi mong manh,
Biết thương điều khác nên danh con người.

Giảng đường giữ lửa không nguôi,
Chữ “Nhân” neo lại giữa đời hôm nay.
Mạch kia không cạn theo ngày,
Chảy cùng đất nước, tràn đầy mai sau.


(Quang Đặng - HN, 17.3.2026)

 


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

THẦY CÔ – NGỌN ĐÈN DẪN LỐI

  THẦY CÔ – NGỌN ĐÈN DẪN LỐI Nắng mai rắc mật sân trường, Ve ngân gọi hạ, tơ vương nụ cười. Dáng thầy lặng lẽ sáng ngời, Mắt cô chở cả ...