HỒN QUÊ YÊN MỸ
Yên Mỹ mở cổng bình
an,
Tên làng khắc đậm muôn vàn nghĩa sâu.
Chẳng riêng một tiếng gọi nhau,
Mà hồn xứ sở, mà màu quê hương.
Cổng xây từ những yêu thương,
Bao người góp sức, chung đường dựng xây.
Gạch kia đâu chỉ xếp dày,
Mà là lòng xếp bao ngày bền tâm.
Cổng làng đứng đó trầm ngâm,
Nghe trong thớ đất âm thầm dấu chân.
Tre xanh nghiêng bóng bên sân,
Gió đưa hồn cũ tiền nhân trở về.
Ai đi xa nhớ lối
quê,
Thoáng tên Yên Mỹ đã nghe ấm lòng.
Một dòng chữ nối non sông,
Gìn giữ nề nếp gia phong, xóm làng.
Lời quê mộc mạc,
dịu dàng:
"Dựng tên là giữ nếp làng bền lâu,
Giữ cho con cháu mai sau,
Biết nơi nguồn cội, thấm màu tổ tiên."
Một câu giản dị mà
thiêng,
Bồi thêm cốt cách, giữ nguyên nếp nhà.
Tên làng đâu chỉ hôm qua,
Mà là lời hẹn ông cha gửi đời.
Chữ Yên - yên ấm lòng người,
Chữ Mỹ - đẹp đẽ, rạng ngời hương quê.
Cổng làng mở lối đi về,
Mở từ ký ức, nối về ngày sau.
Rồi mai phố xá thay màu,
Người đi kẻ lại qua mau chiều tà,
Xin còn một góc quê nhà,
Cho hồn xưa trú, cho ta nhớ mình.
Cổng không chỉ một dáng hình,
Mà nơi lưu giữ nghĩa tình vẹn nguyên.
Mặc cho dâu bể biến thiên,
Vẫn mong vạn sự bình yên, an lành.
(Quang Đặng – HN, 17.3.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét