NHỊP VỢT CHIỀU RƠI
Tháng Ba khẽ chạm
hiên đời,
Sương pha mái tóc, nụ cười lắng sâu.
Kinh qua bao cuộc bể dâu,
Mới thương nhịp thở nhiệm mầu trong ta.
Cốt mai mỏi nhịp phôi pha,
Cơn đau nhắc khẽ bóng tà vây quanh.
Gout về buốt nhịp chân nhanh,
Ngại chiều sân nắng, ngại hành trình xa.
Nhưng kìa, rạng rỡ
ngàn hoa,
Pickleball gọi, ngân nga tiếng cười.
Mặt vợt chạm bóng rạng ngời,
Đường Cầu lông vút, một trời thanh tân.
Chẳng cần vội vã
xoay vần,
Cứ bền bỉ bước, mùa xuân cận kề.
Mỗi lần tay vợt say mê,
Bao nhiêu nhức mỏi tan về hư không.
Thắng thua gửi lại
dòng sông,
Thân tâm tự tại, thong dong giữa trời.
Cánh vợt xua nỗi đầy vơi,
Chắt chiu mạch sống, nuôi đời an nhiên.
Ra sân trút mọi ưu phiền,
Trung niên bỗng hóa thiếu niên thuở nào.
Nắng còn đọng ánh trên cao,
Theo từng nhịp bóng, xuân trào trong tim.
Chiều xuân Hà Nội, 3.3.2026
Quang Đặng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét