Có những ký ức không ồn ào, nhưng lại lặng
lẽ chảy dọc đời ta như huyết quản. Với tôi, ký ức ấy nằm lại ở những đêm đông
nơi bệnh viện Bạch Mai năm nào – nơi ánh đèn vàng vọt hắt xuống hành lang vắng,
và hơi lạnh của mùa đông Hà Nội như muốn thắt lại trong từng nhịp thở yếu dần
của mẹ. Trong những giờ khắc cuối cùng ấy, tôi – đứa con út của mẹ – lần đầu
tiên thấu hiểu thế nào là "thức canh giấc ngủ". Tôi thức để gìn giữ
hơi ấm mong manh cho mẹ, như cái cách mẹ đã dành cả một đời thức trọn canh thâu
để bảo bọc giấc nồng cho tám anh em tôi.
Sinh thời, mẹ tôi
là một người phụ nữ thuần hậu của làng quê Yên Mỹ. Giữa những buổi cấy gặt nhọc
nhằn, mẹ vẫn nương tựa vào thơ ca như một chốn đi về của tâm hồn. Mẹ không viết
thơ để thành thi sĩ, mẹ giữ thơ để làm người phụ nữ dịu dàng. Mẹ chắt chiu từng
câu lục bát, từng lời ru xưa như cách mẹ chắt chiu từng hạt lúa nuôi con. Những
vần điệu ấy đã theo mẹ đi qua nắng cháy mưa rào, thấm vào dáng hình gầy hao, và
rồi trở thành di sản cuối cùng mẹ để lại trong trái tim tôi vào những đêm đông
sương giá.
Khi mẹ về miền cực
lạc, tôi mới chợt nhận ra: Lời ru không bao giờ mất đi, nó chỉ chuyển hóa thành
một dạng thức khác của sự sống – ẩn hiện trong ký ức, tan vào chữ nghĩa, và
thao thức trong những phút ta dừng lại giữa dòng đời hối hả.
"Tóc trắng lời
ru" không chỉ là thơ. Đó là tiếng gọi mẹ bằng chữ, là sự tái hiện hình hài
của người mẹ hiền qua đôi bàn tay sần sẹo và mái tóc bạc như sương. Xin được
đặt bài thơ này như một nén tâm hương lặng lẽ, gửi tới mẹ nơi cõi nghìn trùng.
Mong mẹ được nhẹ lòng, được bình an. Và ở nơi xa ấy, nếu có thể, xin mẹ lại vỗ
về con thêm một lần nữa bằng lời ru cũ – lời ru đã dắt dìu con qua trọn một
kiếp người.
TÓC TRẮNG LỜI RU
Đêm đông gió thổi
hiu hiu,
Lời ru của mẹ dắt dìu chiêm bao.
Ầu ơ... ngọn trúc, bờ ao,
Tóc sương trắng bạc, gầy hao dáng đời.
Một thời mưa nắng
tả tơi,
Vai gầy gánh cả một trời gian nan.
Bàn tay sần sẹo thời gian,
Chắt chiu nhựa sống dưỡng đàn con thơ.
Khóe mi hằn dấu sương
mờ,
Môi khô nứt nẻ, giăng tơ phận đời.
Tiếng ru khe khẽ à ơi,
Mà nghe se sắt rụng rời thương đau.
Mẹ ơi, qua cuộc bể dâu,
Nhà còn hơi ấm, cùng nhau tựa kề.
Đời con dẫu rộng bốn bề,
Chẳng bằng góc bếp... mẹ về bên con.
(Quang Đặng - YM, 11.01.2026)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét