Nguyễn Văn Long – Chiều
sâu lặng thầm
Nguyễn
Văn Long không phải là kiểu người xuất hiện bằng những dấu ấn ồn ào. Con đường
đời và nghiệp của anh giống như một dòng chảy âm thầm nhưng bền bỉ, tích tụ dần
chiều sâu tri thức, nhân cách và bản sắc văn hóa. Tốt nghiệp Đại học Quốc gia
Hà Nội năm 1998, anh đến với Trường Đại học Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội
trong những ngày đầu thành lập, theo sự giới thiệu của các bậc thầy đáng kính
trong giới học thuật. Từ đó, Nguyễn Văn Long gắn bó lâu dài với khoa Triết học
& Khoa học xã hội – không gian tư tưởng đã định hình nền tảng tinh thần và
nhân sinh quan của anh.
Hành
trình nghề nghiệp của Nguyễn Văn Long không khép mình trong một khuôn mẫu cố
định. Anh từng đảm nhiệm nhiều vai trò: từ trợ lý khoa, giảng dạy giáo dục quốc
phòng, võ thuật, khiêu vũ cho sinh viên, đến thư ký Ban Biên tập Bản tin nhà
trường, và hiện nay là Phó Giám đốc thường trực Trung tâm Truyền thông, Phó Ban
Biên tập Bản tin Kinh doanh & Công nghệ. Mỗi vị trí đều cho thấy ở anh một
năng lực thích ứng linh hoạt, một tinh thần trách nhiệm bền bỉ và sự tận tụy
với công việc chung – lặng lẽ nhưng nhất quán.
Tuy
nhiên, điều làm nên chân dung riêng biệt của Nguyễn Văn Long không chỉ nằm ở lý
lịch nghề nghiệp, mà ở đời sống tinh thần phong phú phía sau những công việc
ấy. Anh làm thơ nhiều, viết như thể những câu chữ đã có sẵn trong tâm thức, chỉ
chờ được gọi tên. Thơ của Nguyễn Văn Long không dễ đọc. Nó đòi hỏi người đọc
phải dừng lại, suy ngẫm, thậm chí tra cứu điển cố, điển tích, để rồi bất chợt
nhận ra một thế giới văn hóa vừa bác học vừa dân gian đang hòa quyện tự nhiên
trong từng câu chữ. Cái “lạ” trong thơ anh không nhằm phô diễn tri thức, mà mở
ra những tầng nghĩa sâu, khiến người đọc càng hiểu càng thấy thích thú, ngạc
nhiên.
Nguồn
mạch ấy bắt rễ từ chính đời sống gia đình và không gian văn hóa mà Nguyễn Văn
Long đang sống. Anh lớn lên và sinh hoạt trong một gia đạo nhiều thế hệ, nề
nếp, gắn bó với tín ngưỡng thờ cúng tổ tiên, thần linh và các anh hùng dân tộc.
Với anh, thờ cúng không phải là mê tín, mà là sự tiếp nối truyền thống, là cách
giữ gìn mạch nguồn văn hóa và bày tỏ lòng biết ơn đối với thiên nhiên, tiền
nhân. Gia phong vững vàng, không khí ấm cúng giữa các thế hệ đã nuôi dưỡng ở
anh một tâm thế sống điềm đạm, khiêm nhường và nhân hậu.
Tất cả
những điều ấy hội tụ rõ nét trong bài thơ “Có ông già tóc bạc trong mơ”
– một sáng tác tiêu biểu cho thế giới tinh thần của Nguyễn Văn Long. Hình tượng
“ông già tóc bạc” không chỉ là một giấc mơ, mà là biểu tượng của trí tuệ, đạo
đức, truyền thống và người cha tinh thần dẫn lối. Qua thơ, Nguyễn Văn Long bày
tỏ một khát vọng sống sâu sắc: sống có căn cốt, có trách nhiệm với hiện tại, và
biết tiếp nối những giá trị bền lâu cho tương lai.
Nguyễn
Văn Long vì thế hiện lên như một trí thức sống lặng lẽ mà sâu, không tìm cách
gây ấn tượng tức thời, mà chọn cách ở lại lâu dài – trong công việc, trong thơ
ca và trong tâm trí những người đã từng đọc anh, hiểu anh.
CÓ ÔNG GIÀ TÓC BẠC NHƯ MƠ
Có
một ông tóc bạc trong mơ.
Như thể là lúc xưa đã gặp,
Duyên một khắc, tầng tu vũ khúc,
Vận chảy về chân mệnh thiên thư.
Có
ông già tóc bạc như mơ,
Bước như chậm, suy về phía trước.
Rung chạm đất, huyền vân chu tước,
Biển rộng dài, cát gió chao trăng.
Đất
trời này lập địa bao thiên,
Ngàn năm cũ đi về khắp lượt.
Mỗi chính nhân thực là thiên tượng,
Sáng bầu trời, dẫn lối nhân gian.
Một
ông già tóc bạc như sương,
Đón trăng tới, trà sen thoảng nghiệm.
Ngẫm vòng đời, với sao về vợi,
Dải đất này mãi mãi sinh sôi.
Một
ông già tóc bạc trong tôi,
Lòng thẫm đẫm, tạng kinh hồn cổ.
Dáng đi về chân quê đất Tổ,
Giản dị điều – chỉ là trò thôi…
Một
ông già ánh mắt theo tôi,
Cả không gian lối về quen thuộc.
Tiếng chuông ngân tiếp vào thời cuộc,
Vận đến rồi, cùng nước bay thôi.
Có
ông già tóc bạc không phôi,
Ánh kim cương luôn nở nụ cười.
Vạn dân mến, tin yêu nét chữ,
Tình yêu dày vun đắp cho sau.
Có
ông già tóc bạc tim tôi,
Như dòng máu ngàn năm quện lửa.
Thổi bùng lên tượng đài chan chứa,
Chiếu sen đài, loan ấm yêu thương.
Có
ông già tóc bạc tôi mơ,
Sau này nữa, truyền thừa chân lý.
Đạo đức vun nếp màu suy nghĩ,
Bạc tóc đầu, vượt sóng biển sâu.
Có
ông già tôi muốn ngẫm lâu,
Để chậm lại thời gian mùa cõi.
Tóc bạc xanh một thời đại mới,
Tim mỉm cười, đùa gió tung sao.
Có
ông già luôn ở bên tôi…
(Nguyễn Văn Long – HUBT)
MỪNG SINH NHẬT ANH LONG
Mừng
anh thêm một tuổi vàng,
Đông vừa trút lá, nắng tràn hiên xuân.
Lộc non ngậm giọt thanh tân,
Mây trôi vô niệm, dịu dần sớm mai.
Nửa
đời vững trụ hiền tài,
Văn tinh võ luyện dẻo dai nghĩa đời.
Chí chuyên, vạn sự mỉm cười,
Âm thầm tận hiến, sáng ngời tinh anh.
Chiêm
bao hạc cưỡi mây xanh,
Cha hiền hiện dáng, gieo lành từ bi.
Gia phong giữ cốt huyền vi,
Nếp nhà bền nối, bước đi vững vàng.
Trà
sen thấu ngát hương sang,
Ngẫm bao thế sự, lòng càng lắng yên.
Khói trầm nối mạch tổ tiên,
Chân tâm neo giữ, lưu truyền nếp gia.
Anh
em một dạ thuận hòa,
Gốc xưa vun giữ, nở hoa nghĩa tình.
Yêu thương kết tụ ân sinh,
Chắt chiu quả ngọt, đọng hình thời gian.
Chúc
anh minh triết, tâm an,
Dặm dài tự tại, bước chân không rời.
Chữ tình vằng vặc một đời,
Giữa lòng nhân thế, hương rơi lặng thầm.
(Quang Đặng - HN, 5.1.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét