HƯƠNG THƠM NẾP CỔ
(Cháu Quang kính tặng cô Quý)
Lửa thời chinh
chiến lùi xa,
Gót trần vượt hết phong ba kiếp người.
Giữa dòng đạn lạc tơi bời,
Lòng cô vẫn giữ một trời niềm tin.
Chắt chiu khoai sắn
chân tình,
Nuôi mầm nhân nghĩa hiển vinh nếp nhà.
Đất hiền thấm giọt mặn mà,
Trong ngần cốt cách, nết na thảo hiền.
Trang đời mực cũ
còn nguyên,
Gói bao nhân đức vẹn truyền mai sau.
Dẫu cho sương gió dãi dầu,
Hương xưa nề nếp đượm màu thanh cao.
Tám lăm năm – tựa
chiêm bao,
Dịu dàng hương lúa thấm vào tâm can.
Tóc mây dạ vẫn nồng nàn,
Cô cười – nắng rạng, thế gian an hòa.
Đường đời bão nổi phong
ba,
Có cô – con chẳng nhạt nhòa nẻo đi.
Lầu cao gác tía làm chi,
Còn hương nếp cổ, quản gì phong sương.
Tuổi thơ chạy giặc dặm
trường,
Nay thành bóng cả che vườn cháu con.
Dù đời biển cạn non mòn,
Gia phong cô giữ mãi còn ngát thơm.
(Quang Đặng - Yên Mỹ, 3.1.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét