Miền Hậu Thương
Chiến
tranh hun đỏ chân trời,
Để trong hố nhớ vạn lời không tên.
Kiên về lạc giữa bình yên,
Mang theo tro cốt – nỗi nguyên hình người.
Thời
gian gãy nhịp đôi nơi,
Quá khứ úp mặt giữa trời hiện sinh.
Rừng sâu lẫn bóng vô minh,
Tiếng ai khuất gọi tan hình tuổi xanh.
Phương
thành vệt sáng mỏng manh,
Trăng rơi lạnh xuống chiến tranh âm thầm.
Tình yêu chẳng giữ được gần,
Hóa ra thương tích vẫn nằm trong mơ.
Linh
hồn vỡ dưới sương mờ,
Ký ức khép lại lững lờ cõi riêng.
Tự sự phân mảnh đảo nghiêng,
Dắt ta nhìn thẳng vào miền hậu thương.
Lệch
đi một nhịp văn chương,
Mà gieo hạt đắng nỗi thương nảy mầm.
Giữa khi tưởng chừng bình tâm,
Bóng tối vẫn lặng âm thầm phía sau.
Nỗi
đau một thuở binh đao,
Thở hoài dưới ánh trăng sao nơi này.
Chuông buồn lay gió heo may,
Khát khao hòa bình như ngày đầu tiên.
Đi
qua chiến trận triền miên,
Sống còn – cũng chỉ tạm yên khổ sầu.
(Quang Đặng - YM, 14.12.2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét