Kính
gửi cô: Đặng Thị Quý –
người
đã đi qua một tuổi thơ bị bom đạn vây quanh, phải chạy giặc, sống trong hầm đất
tối, chứng kiến mái nhà cháy trụi… nhưng chưa bao giờ đánh mất niềm tin và lòng
nhân hậu.
Những trang hồi ký
cô viết, gửi cháu qua anh Vượng – không chỉ là ký ức của riêng cô, mà còn là
phần lịch sử lặng lẽ của cả một nếp nhà. Trong đó có mùi khói chiến tranh, có
bóng dáng ông bà lam lũ, có những bữa cơm khoai sắn chắt chiu, có cả tấm lòng
của cô – luôn chịu thương chịu khó, luôn sống trọn nghĩa tình.
Từ một cô bé chạy
giặc, trốn bom, lớn lên bằng sự chắt chiu của cha mẹ và tình thương của họ
hàng, cô đã trở thành điểm tựa hiền hòa của gia đình: sống tử tế, làm việc chăm
chỉ, nuôi con cháu yên ấm, giữ được nề nếp, giữ được sự trong sáng, giản dị mà
quý giá.
Chúng con lớn lên
từ chính cái “hương lành” ấy – thứ không màu không mùi, nhưng thấm vào từng
cách sống, từng lời cô dạy, từ tấm gương bền bỉ mà cô để lại.
Hôm nay, đọc lại
những dòng cô viết và nghĩ về cả cuộc đời cô đã đi qua, con càng thấy yêu
thương và tự hào vô hạn.
Con
xin kính tặng cô bài thơ nhỏ này – như một lời tri ân, một cái ôm, một lời chúc: Cầu mong cô luôn mạnh khỏe, an vui, hạnh phúc bên con cháu, và mãi là ngọn sáng
dịu dàng của nếp nhà xưa ạ.
Hương Lành Từ Nếp Nhà Xưa
(Cháu Quang kính tặng cô Quý)
Từ trong gian khó thuở nghèo,
Cô đi qua những gieo neo cuộc đời.
Lửa bom chẳng tắt nụ cười,
Hầm sâu vẫn giữ sáng ngời đức tâm.
Một đời lặng lẽ chuyên chăm,
Dựng gây nề nếp, vun mầm nghĩa nhân.
Con cháu sum họp quây quần,
Nhìn cô - ánh sáng trong ngần tỏa ra.
Ơn trời tóc bạc hiền hòa,
Bước chân vẫn nhẹ như là gió xuân.
Nếm bao mưa nắng gian truân,
Cô còn để lại muôn phần sáng trong.
Hôm nay gửi trọn tấm lòng,
Chúc cô mạnh khỏe, thong dong tháng ngày.
Sống vui, sống đẹp, thơ bay,
Gia đình hạnh phúc, đong đầy nghĩa nhân.
(Quang Đặng - YM,
7.12.2025)
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét