Giữ Lửa Bình Yên
Chiến tranh khuất bóng trời xanh,
Bếp xưa còn ủ tro lành sớm nay.
Khói rơm mỏng tựa bàn tay,
Chạm vào đất cũ gọi ngày hồi sinh.
Người về gác lại chiến chinh,
Gánh đời đặt xuống sân đình đầu thôn.
Lửa nhen lại dưới tro thơm,
Tiếng cười hong ấm mái rơm chiều về.
Đất không kể chuyện sơn khê,
Chỉ âm thầm vá ruộng quê vụ mùa.
Thắng thua lùi lại gió mưa,
Còn mùi khói rạ thấm đưa giấc người.
Hòa bình ngồi cạnh bếp thôi,
Như bông cải muộn ven đồi nở thưa.
Không cần rực rỡ hơn xưa,
Chỉ mong lửa đỏ qua mùa phong ba.
Có đêm gió lọt hiên nhà,
Tro than chợt lạnh, bếp già lặng im.
Ngoài sân trăng xám dần chìm,
Khói không bay nữa… mây nhìn rất lâu.
Người xưa chẳng dặn điều sâu,
Chỉ để lại lửa bền lâu gửi mình.
Bếp còn giữ ấm niềm tin,
Bình yên nơi đó còn in dấu lành.
Ai qua xin
khẽ tay canh,
Cho than hồng ấm từng nhành bếp quê.
(Quang Đặng - YM, 15.12.2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét