GIÓ
ĐÔNG LƯỚT QUA BỜ MI KHÉP
Gió Đông lướt nhẹ qua bờ mi khép,
Khung cảnh chiều như chậm lại vì ai.
Ánh đèn phố loang xuống lớp sương phai,
Tựa thước phim dừng ngay vào khoảnh khắc.
Gió khẽ cuộn lời yêu còn neo mắc,
Rót vào hồn một nhịp thở dịu êm.
Trong đôi mắt – ánh sáng buổi đầu đêm,
Như cảnh mở cho một mùa thương mới.
Phố lên nhạc, bước chân ai khe khẽ,
Ta và người đi sát đến không lời.
Cả bầu đông sáng mảnh giữa đôi vai,
Như giai điệu chạm vào từng nhịp thở.
Trăng lách gió soi lên miền mái phố,
Rọi xuống tay ai khẽ nắm tay mình.
Khoảnh khắc ấy dù chẳng nói câu tình,
Cũng đủ ấm cả một chiều ngân vọng.
Sau tất cả, điều dịu dàng còn đọng
Là biết ta không phải vội chạy nhanh.
Chỉ cần bên nhau một nhịp mong manh,
Là bão giông cũng thành thơ màu khẽ.
Gió lại lướt qua bờ mi khép nhẹ,
Ta mỉm cười trong ánh sáng sau mưa.
Nếu đời là một thước phim lưa thưa,
Thì khoảnh khắc này xin cho... mờ chậm.
(Quang Đặng · Tây Hồ · 05.12.2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét