Thứ Ba, 16 tháng 12, 2025

49 Ngày Anh Sơn

 

Bốn mươi chín ngày đã lặng lẽ đi qua, kể từ buổi sớm anh rời cõi tạm, để lại phía sau những nhịp đời còn dang dở. Theo quan niệm dân gian, đó là quãng thời gian linh hồn đi qua những biến chuyển cuối cùng của trần thế – nơi nỗi nặng nhọc dần được buông xuống, những ưu phiền tan ra theo gió, để bước sang một miền an yên và tự tại hơn.

Bài thơ này là nén tâm hương của người ở lại, được thắp lên bằng thương nhớ và biết ơn, xin tiễn anh Sơn bằng những lời chân thành nhất. Mong anh sớm được đoàn viên bên cha mẹ, gặp lại những người thân yêu đã khuất, để ở nơi ấy, cả nhà mình được ấm áp, chở che và yêu thương nhau trọn vẹn.

 

49 Ngày Anh Sơn


Bốn chín ngày gió sang sông,
Cõi trần lặng lại, mênh mông bước người.
Những điều dâu bể một đời,
Xin gửi lại đất, cho trời nhẹ mang.

Nếu khi qua mấy dốc ngang,
Anh còn ngoảnh lại – xin an lòng về.
Đường kia sương khói vỗ về,
Chắc cha mẹ đợi bên quê sáng ngời.

Gặp Dì, gặp Bác, gặp người,
Gặp bao ruột thịt một thời xa xăm.
Nếu có nhắn gửi tri âm,
Cho em gửi chút lặng thầm bên đây.

Ở miền gió nhẹ mây bay,
Mong anh thong thả mỗi ngày thảnh thơi.
Những nhọc nhằn cũ rã rời,
Hóa thành mưa mát cho đời nở hoa.

Con sông Hồng vẫn chảy qua,
Bến xưa còn đó – chỉ là vắng anh.
Trong tim gia quyến, hiền lành,
Anh còn ở lại – chân thành, không xa.

Xin anh an giấc bên nhà,
Bên cha bên mẹ, chan hòa yêu thương.
Cõi này khói tỏa nẻo đường,
Nguyện anh bên ấy nhẹ vương bụi trần.


(Quang Đặng – YM, 15.12.2025)





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

XUÂN PHONG BÍNH NGỌ

  XUÂN PHONG BÍNH NGỌ (Kính tặng Bố nhân dịp Xuân mới 2026) Thong dong lật mở trang thư, Hồn nương nét mực, thực hư gió vần. Nhành Ma...