Vết Gương Thời Gian
Xuân sang mưa nhẹ run
run,
Như ai khẽ chạm vào vùng nhớ sâu.
Nụ xanh hé giữa nhiệm màu,
Hương hoa rón rén ghé đầu tóc mai.
Gió xuân lùa thoáng bờ vai,
Nghe như tiếng gọi tháng ngày bình yên.
Hạ về nắng rực triền miên,
Chói chang cũng đủ đảo điên mắt người.
Ve ngân rát nắng giữa trời,
Mồ hôi rát rạt xuống rời cánh tay.
Gió trưa phơ phất ngập ngày,
Gợi câu hẹn cũ chảy đầy dấu yêu.
Thu sang mộng vỡ tịch liêu,
Buồn hiu thả xuống dốc chiều màn giăng.
Lá rơi chạm đất lăn tăn,
Rung lên một nhịp gọi trăng cuối mùa.
Gió thu se lạnh đung đưa,
Chạm vào ký ức vừa thưa mỏng dần.
Đông về giọt lạnh mỏng manh,
Mưa rơi sợ vỡ tơ mành nghĩa duyên.
Gió dồn bóng cũ sang miền,
Mái nhà đứng lặng ưu phiền ngóng ai.
Trăng gầy vắt nỗi u hoài,
Sợi thương se sắt theo dài gió đêm.
Xuân – Hạ – Thu – Đông liên miên,
Một vòng xoay đủ thành miền nhớ mong.
Tháng năm kết giọt mênh mông,
Lấp lánh ánh sáng giữa dòng nhân gian.
Dẫu đời gương vỡ đôi đàn,
Một lần từng ấm vẫn mang theo mình.
(Quang Đặng - Nhớ...24.11.2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét