Kính gửi những người bạn, những người đồng
nghiệp, và tất cả những tâm hồn đang mang một nỗi niềm chia ly sâu nặng.
Sự chia ly là một
nhát cắt lạnh lùng của định mệnh. Những người thân yêu, dù đã từng là ánh sáng,
là bờ vai, là nguồn sức mạnh vững chãi, thì nay cũng đã trở thành ký ức, thành
một vùng lưu luyến dịu dàng trong tâm khảm. Với tư cách một người bạn, tôi
hiểu rõ sự trống vắng ấy lớn lao đến nhường nào, bởi lẽ chính tôi cũng đã đi
qua những tháng năm Thu vàng rụng lá, với khoảng trống không gì bù đắp nổi.
Mùa Thu, mùa của lá
vàng và gió heo may, dường như là khoảng thời gian định mệnh để ta học cách
buông bỏ, nhưng cũng là lúc để ta tìm thấy cội nguồn của sự an nhiên.
Chúng ta không níu
giữ nỗi buồn, mà níu giữ những dấu son rực rỡ mà họ đã để lại. Chúng ta không
chạy trốn sự vô thường, mà chuyển hóa nỗi đau thành ngọn hải đăng để soi rọi và sống trọn vẹn hơn. Dù thân thể đã xa, nhưng “bóng nguyệt vẫn còn” – tình yêu thương và niềm tin vẫn hiện hữu, mách
bảo chúng ta rằng: hãy giữ lấy hơi ấm, hãy học cách “vun niềm an khang” từ
chính những gì ta đang có.
Bài thơ “Thu
Vàng Lưu Luyến” này, tôi xin được chia sẻ như một lời tự sự thầm lặng, mời
quý vị cùng tôi lắng lòng lại. Để ngay cả khi Đông giá rét đang chạm ngõ, chúng
ta vẫn thấy mình có thể giữ lửa hy vọng, và trân trọng những phút giây “dưỡng
ân đất trời” – biết ơn cả những điều đã mất và những vẻ đẹp còn sót lại của
cuộc đời.
Mời quý vị chiêm
nghiệm...
🍁 Thu Vàng Lưu Luyến
Thu vàng đậu lại
chừng lâu,
Lá nghiêng khẽ rụng, lắng sâu bến đời.
Gió nâng giọt nhớ không rời,
Hương trầm vờn nhẹ, thắp ngời dấu son.
Người đi, bóng
nguyệt vẫn còn,
Hoa sữa lịm trắng, khói thon cuối chiều.
Ta gom ánh sáng mến yêu,
Siết trong tay ấm, vun niềm an khang.
Đông sang, rét cắt nắng
vàng,
Lòng ươm hy vọng, khẽ khàng tiếng ngân.
Xin thu chậm lại một lần,
Để ta neo lại, dưỡng ân đất trời.
(Quang Đặng – Nhớ, 23.11.2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét