Nhịp Tim Kỷ Niệm
Sớm mười bốn, phố sương mờ,
Lá đông khẽ rụng, chạm bờ tháng năm.
Tin nhắn bỗng lặng âm thầm,
Kỷ niệm xưa ấy, khẽ thăm tim đầu.
Tiếng đàn nhẹ rót nỗi sầu,
Sân trường bạn cũ, in mầu ngày xưa.
Giọng ca trong trẻo như mưa,
Lời thơ rung nhẹ, tâm tư cất lời.
Piano thả nhịp sương rơi,
Hơi đông cửa mỏng, bướm bay nhẹ nhàng.
Hai chuyện bỗng nối một đàng,
Dẫn vào hoài niệm, ngỡ ngàng tuổi hoa.
Bạn về, bóng dáng mờ xa,
Ngọn lửa nhỏ “Lắng”, thiết tha tim này.
Clip khép, sống mũi cay,
Ký ức tự vẽ, sum vầy mùa sau.
(Quang Đặng - Sáng 14.10.2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét