Một Lời Tri Ân Từ Người Thầy Đứng Bên Lề
Sáu năm thỉnh giảng ở Hoàng Long, tôi
đã quen với những buổi chiều đứng “một mình” trong lớp IELTS, nhìn học trò kiên
nhẫn viết từng câu, từng đoạn văn – và chỉ khi bước ra khỏi phòng học, tôi mới
chợt nhận ra mình đã gắn bó nơi này nhiều hơn dự định ban đầu.
Hôm
nay, khi đứng trước phông tri ân 20/11, mọi cảm xúc bỗng ùa về – ấm, lặng và
rất thật.
1. Màu xanh sâu – như nỗi nhớ nằm im
trong mỗi người làm nghề
Tấm
phông xanh tím đậm ấy làm tôi khựng lại một nhịp.
Không biết vì nó đẹp, vì nó trang
trọng, hay vì nó bất giác kéo tôi về những buổi tối chấm bài một mình; về những
giọt mồ hôi của học trò đang cố vươn đến band 7.0; về những thầy cô mà tôi từng
gặp – mỗi người là một câu chuyện, một dấu lặng, một nhịp thở thầm trong đời
dạy học.
Bố cục trái – phải rõ ràng, từng ô
ảnh được xếp với dụng ý trân trọng và nâng niu, như muốn gom lại những khoảnh
khắc đáng nhớ nhất của hành trình Hoàng Long. Tôi nhìn những gương mặt học trò,
những buổi lễ, những nụ cười… dệt thành hình trái tim – thứ mà chỉ cần dạy đủ
lâu, ta mới hiểu đó là biểu tượng của cả ngôi trường.
Và trong trái tim ấy, tôi tin vẫn
còn những mảnh ký ức không xuất hiện bằng hình ảnh, nhưng hiện hữu bằng cảm xúc
– những điều mà mỗi người làm giáo dục đều tự biết trong lòng mình.
2. Nhưng có một khoảng trống khiến tôi
bùi ngùi…
Tôi
vừa xúc động, vừa chạnh lòng khi nhận ra:
Không ít thầy cô từng gắn bó, từng
nâng đỡ nhiều thế hệ học sinh Hoàng Long lại không có mặt trên phông.
Tôi
từng nhìn thấy họ trong những giờ ra chơi:
người
thì cặm cụi bên chồng bài thi,
người thì lặng lẽ động viên học trò yếu,
người thì về muộn chỉ vì sửa thêm một lỗi nhỏ trên bài kiểm tra.
Và có người ít khi xuất hiện trong
các khung hình rộn ràng ấy, nhưng vẫn lặng lẽ đi một vòng cuối cùng quanh hành
lang, nhìn từng phòng học, từng cánh cửa, như muốn chắc rằng hôm nay không ai
bị bỏ lại phía sau. Một người mà học sinh đôi khi không nhớ mặt, nhưng tập thể
lại dựa vào từ những điều nhỏ đến mức khó gọi tên.
Rồi
thời gian cuốn đi.
Họ rời trường.
Không tiếng trống, không lời tiễn.
Chỉ còn những học trò vẫn nhắc về họ
– đôi khi bằng tên, đôi khi chỉ bằng một câu:
“Cô
ấy ngày trước nghiêm lắm nhưng thương tụi em lắm thầy ạ.”
Vì thế khi đứng trước phông tri ân,
tim tôi khẽ nhói. Tôi đã ước giá như ở đâu đó – một góc nhỏ thôi – có thể dành
để nhớ về tất cả những người đã từng để lại một phần mình ở nơi này: từ người
đứng lớp cho đến người đứng lại sau giờ tan trường, từ những thầy cô đã rời đi
đến những người âm thầm giữ cho ngôi trường luôn sáng đèn.
Không
phải để đủ đầy hình ảnh,
mà để đủ đầy lòng biết ơn.
3. Thầy Hiệu trưởng ở vị trí dưới cùng
– và cú chạm khiến tôi bất ngờ
Tấm
ảnh của thầy Hiệu trưởng nằm ở góc dưới trái tim.
Lúc đầu tôi tưởng đó chỉ là sự sắp xếp tình cờ.
Nhưng
nhìn kỹ, tôi lại thấy nó… rất đúng.
Vị trí thấp nhất là vị trí nâng đỡ.
Vị trí làm nền cho mọi thứ phía trên
được đứng vững.
Người lãnh đạo đôi khi không cần ở
trung tâm, không cần ở trên cao; điều họ cần là đứng phía dưới – lặng lẽ chống
đỡ cả một hệ thống mà không ai thấy.
Tự
nhiên tôi thấy ấm, thấy tin rằng Hoàng Long có một điểm tựa thầm lặng như vậy.
4. Sáu năm – những điều muốn nói mà
chưa từng nói
Làm giảng viên thỉnh giảng, tôi không
thuộc biên chế trường, không dự họp hội đồng, không có bàn làm việc cố định.
Nhưng tôi có những điều thuộc về Hoàng
Long:
ü Những giờ học chiều
mùa đông khi học trò cay mắt vì bài Writing quá khó.
ü Những lần học sinh
lớp 12 chạy đến hỏi: “Thầy ơi, em có cơ hội đỗ đại học không?”
ü Những cái bắt tay của
phụ huynh: “Cảm ơn thầy vì không bỏ rơi con em.”
Đứng trước phông tri ân hôm nay, tôi
không chỉ thấy sự trang trọng.
Tôi thấy cả một hành trình – của tôi,
của đồng nghiệp, của những người thầy đã rời đi và của thế hệ hiện tại đang
tiếp nối.
Tôi
chỉ mong rằng:
Trong những năm tới, Hoàng Long sẽ
không chỉ tri ân những người đang đứng đây, mà còn tri ân cả những bàn tay từng
đặt viên gạch đầu tiên cho ngôi trường này.
Tri
ân, đôi khi, không nằm ở việc gắn thêm một bức ảnh.
Tri
ân nằm ở việc ta nhớ – và giữ – những người đã yêu thương học trò bằng tất cả
trái tim mình.
(Quang Đặng – Viết giữa mùa tri ân, 15.11.2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét