KHOẢNH KHẮC HẠNH TRONG
MẮT HƯNG
Nụ
cười Hạnh nở tựa trời xuân,
Làm ánh nhìn Hưng bỗng trong ngần.
Giữa phút sáng nghiêng qua đường nét,
Hai tâm hồn khẽ chạm một lần.
Ống
kính bắt duyên mềm không tiếng,
Lưu giữ điều sâu thẳm khó phân.
Ảnh chỉ một khuôn hình rất nhỏ,
Mà như gom cả một ánh xuân.
(Quang
Đặng, dưới vệt nắng dịu, trưa 18.11.2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét