Thứ Ba, 4 tháng 11, 2025

12A – Hành Trình Của Ánh Sáng & Yêu Thương

 



🌿 12A – Hành Trình Của Ánh Sáng & Yêu Thương


(Tặng những người thầy, người cô và người bạn đã làm nên một thời không thể quên)


Có những nơi ta tưởng đã rời xa, mà thời gian vẫn khẽ đứng yên, dịu dàng như chưa hề trôi.

Và có những con người, dù năm tháng phủ dày bụi phấn, vẫn còn nguyên dáng hình trong trái tim ta.

Hôm nay, khi bước qua cánh cổng cũ của Trung tâm Giáo dục Thường xuyên Đông Mỹ (Trường BTVH-VHVL năm xưa), chúng tôi – những học trò lớp 12A năm ấy – như được trở về với chính thanh xuân của mình.

Cơn gió nhẹ thoảng qua hàng phượng già, mang theo mùi nắng, mùi bảng đen, mùi phấn trắng – tất cả như đang kể lại những câu chuyện của một thời rực rỡ.

Trên từng viên gạch rêu phong, ta nghe vọng lại tiếng cười, tiếng giảng bài, và cả tiếng lòng thầm thì của những người thầy, người cô đã gieo vào cuộc đời chúng tôi những hạt giống đầu tiên của lòng nhân ái, của niềm tin và nghị lực.



💡THẦY HUY – NGƯỜI THẮP NGỌN ĐÈN DẪN LỐI


Trong ký ức của 12A, Thầy Huy luôn hiện lên với ánh mắt sáng và dáng đứng nghiêm trang, như một ngọn đèn không bao giờ tắt giữa đêm mưa.

Ngày ấy, khi cơn mưa lớn trút xuống, mái tôn dột, nước hắt tung tóe, lớp học xộc xệch. Chúng tôi – lũ học trò nông nổi – bắt đầu rì rầm, chẳng mấy chốc biến lớp học thành một bến ồn ào. Rồi Thầy bước vào – áo còn ướt sũng, giọng trầm ấm át cả tiếng mưa:

“Không sao, các em ngồi xuống. Thầy sẽ dạy.”

Không giáo án, không phô trương, Thầy cầm viên phấn giảng bài thay cho cô giáo vắng mặt. Giọng Thầy vang hòa với tiếng mưa rơi trên mái tôn – chậm rãi, đều đặn, như nhịp tim của người đang thắp lửa cho bao tâm hồn non nớt.

Buổi học hôm ấy, chúng tôi hiểu ra rằng: người thầy không chỉ dạy ta những con chữ, mà còn dạy ta cách bình tâm giữa giông bão, cách đứng vững giữa đời.

Từ đó, hình ảnh Thầy đứng bên bảng – giữa cơn mưa tầm tã – mãi là biểu tượng của lòng tận tụy và ánh sáng kiên định.

 

🌸 CÔ ĐÔNG – NGƯỜI GIEO ÁNH SÁNG


Nếu Thầy Huy là ngọn đèn soi đường, thì Cô Đông là ngọn nến dịu dàng thắp lên trong đêm trái tim học trò.

Cô là người mẹ thứ hai của lớp 12A – nhẹ nhàng mà bền bỉ, âm thầm mà sáng trong.

Từ những ngày đạp xe xuyên mưa gió từ phố Đội Cấn về Đông Mỹ, cô mang theo cả một trời nhiệt huyết. Cô dạy Hóa, nhưng điều cô để lại không chỉ là công thức hay phản ứng – mà là phản ứng của lòng người: biến thử thách thành ý chí, biến gian khó thành nụ cười.

Buổi trưa hè năm ấy, con đường xuống làng Vạn Phúc nóng hầm hập. Cô và chúng tôi – tôi, Thủy – đạp xe nối đuôi nhau. Áo cô ướt đẫm, tóc dính sau lưng, nhưng nụ cười thì vẫn tươi, ánh mắt vẫn sáng. Cô nói khẽ:

“Mình đến nhà con bé ấy xem sao, bỏ học thì uổng lắm.”

Đến nơi, cô không trách, chỉ ngồi xuống, giọng nhẹ như gió:

“Cô biết con buồn, nhưng đừng bỏ lớp nhé. Ở trường còn bao người mong con trở lại.”

Cô học trò ấy – xinh đẹp, ngoan hiền, hát hay như gió ru đầu hạ – cúi đầu, nước mắt rơi trên bàn tay. Và trong khoảnh khắc đó, chúng tôi nhận ra: tình thương của người thầy có thể gọi dậy cả những ước mơ tưởng như đã tắt.

Chiều hôm ấy, khi cô ra về, nụ cười cô lấp lánh trong nắng, nhẹ như giọt nước cuối cùng còn đọng lại trên lá.

Cô đi qua đời học trò như một mùa thu hiền lành – không rực rỡ, nhưng bền bỉ.

Cô dạy chúng tôi rằng: ánh sáng tri thức chỉ thật sự tỏa rạng khi được thắp lên bằng tình yêu và lòng kiên trì.

 

🔢 CÔ NHUNG – NGƯỜI MỞ CÁNH CỬA TOÁN HỌC VÀ NIỀM TIN


Có những con người không cần lời to tát, chỉ một ánh nhìn thôi cũng đủ nâng đỡ cả tâm hồn non trẻ. Với tôi, Cô Nhung là người như thế.

Ngày ấy, trong bài kiểm tra Toán, tôi bị điểm 4 – một con số như cơn mưa lạnh trút xuống giữa buổi chiều u ám của tuổi mười sáu.

Trời hôm đó cũng âm u như lòng tôi, giọt mưa rơi lộp bộp trên mái tôn cũ, hòa vào tiếng thở dài khẽ vang trong lớp. Tôi nhìn tờ giấy kiểm tra run run trong tay, dòng mực xanh nhòe đi nơi góc giấy.

Một thoáng hụt hẫng, rồi nỗi tự ti len vào tim, nặng như chiếc cặp ướt nước sau buổi tan học.

Tôi từng nghĩ, có lẽ mình không đủ giỏi để đi xa, rằng những con số và ký hiệu kia vốn không dành cho mình.

Nhưng rồi cô Nhung đến – nhẹ như một tia nắng mỏng sau mưa. Cô xem lại bài, im lặng thật lâu rồi mỉm cười:

“Cô nghĩ em xứng đáng hơn thế!”

Chỉ bảy từ vỏn vẹn, mà như có ai đó vừa khẽ đặt tay lên vai, xua tan hết lạnh giá còn đọng trong lòng.

Điểm số vẫn vậy, bài kiểm tra vẫn là những phép tính khô khan, nhưng niềm tin cô trao khiến trái tim tôi ấm lại.

Từ hôm ấy, tôi không còn sợ những con số nữa – tôi bắt đầu thấy trong từng bài toán có cả nhịp thở, cả ánh sáng của sự kiên trì.

Cơn mưa đã tạnh, bầu trời dần trong. Và tôi hiểu:

Có những cơn mưa cần rơi xuống để ta học cách đứng dậy, và có những người thầy sinh ra để dạy ta tin vào chính mình.

 

🕊 CÔ TÂM – NGƯỜI DẠY VĂN VÀ DẠY CÁCH LÀM NGƯỜI


Năm chúng tôi vào lớp 10, cô Tâm vừa mới ra trường – còn rất trẻ, dáng người thanh mảnh, ánh mắt sáng và nụ cười dịu dàng như nắng sớm.

Mái tóc cô để xoăn nhẹ tự nhiên, hơi bồng ở đuôi – kiểu tóc đặc trưng mà người ta vẫn nhớ đến khi nhắc tên ca sĩ Cẩm Vân. Mỗi khi gió thổi qua khung cửa lớp, những lọn tóc ấy khẽ lay động, khiến cô trông vừa nền nã, vừa phảng phất một nét nghệ sĩ rất riêng.

Buổi đầu tiên cô bước vào lớp, chúng tôi – lũ học trò ồn ào của tuổi mười sáu – bỗng im phăng phắc. Cô đứng giữa bục giảng, tà áo dài trắng chạm nhẹ vào bụi phấn lấp lánh, giọng nói trong veo vang lên:

“Văn chương không chỉ là chữ, mà là hơi thở của cuộc sống. Các em hãy đọc bằng mắt, nhưng cảm bằng tim.”

Từ khoảnh khắc ấy, cả lớp như bị cuốn vào thứ ánh sáng dịu dàng tỏa ra từ cô – ánh sáng của tri thức và lòng nhân ái.

Một buổi học nọ, bạn Dư nghịch ngợm, gấp chiếc máy bay giấy rồi phi lên bảng. Cả lớp nín thở.

Cô khẽ bước đến, nhặt chiếc máy bay lên, vuốt lại đôi cánh gấp gãy, rồi nhìn bạn bằng ánh mắt vừa nghiêm vừa hiền:

“Diều đẹp phải bay đúng hướng, em nhé!”

Chỉ một câu nói, mà cả lớp lặng đi. Không ai bị mắng, không một lời nặng nề – chỉ có sự im lặng của thấu hiểu.

Từ hôm ấy, chúng tôi hiểu rằng người thầy giỏi không phải là người biết trách phạt, mà là người biết cảm hóa.

Cô Tâm dạy Văn, nhưng thật ra là dạy cách làm người.

Cô dạy chúng tôi biết lắng nghe bằng trái tim, biết bao dung trước lỗi lầm, và biết giữ trong lòng một vùng trong trẻo cho điều tử tế.

Có lần, cô nói với cả lớp:

“Điểm số có thể giúp em đi xa, nhưng tấm lòng mới giúp em được nhớ mãi.”

Lời nói ấy như giọt sương đọng lại trên từng trang vở, sáng long lanh mỗi khi ta mở lại ký ức.

Cô Tâm đi qua tuổi học trò của chúng tôi như một làn gió đầu mùa – dịu dàng, tinh khôi và thấm đẫm yêu thương.

Và chúng tôi sẽ còn nhớ mãi hình ảnh cô đứng bên khung cửa, tà áo trắng khẽ lay trong gió, mái tóc bồng nhẹ tựa mây chiều, giọng nói cô ngân lên giữa buổi hoàng hôn:

“Văn học là con đường đi tìm cái đẹp, và các em – chính là những người đang học cách nhìn thấy vẻ đẹp trong cuộc đời này.”

Cô đã dạy chúng tôi rằng:

Chữ nghĩa là ánh sáng, nhưng tấm lòng mới là ngọn lửa – giúp ánh sáng ấy sống mãi trong trái tim người học trò.


🌺 CÔ TƯ – NGƯỜI GIỮ LỬA CHỮ NGHĨA


Buổi chiều tháng Sáu, nắng như rót lửa xuống sân trường. Dưới mái tôn nóng hầm hập, bốn mươi học trò áo trắng ngồi xòe quạt giấy, mồ hôi loang cả trang vở. Cô Tư bước vào lớp, tà áo dài màu thiên thanh khẽ lay trong gió, mang theo chút mát lành giữa cái oi nồng mùa hạ. Mái tóc cô chớm ngang vai, buông nhẹ và khẽ rung theo từng bước – giản dị mà vẫn toát lên nét dịu dàng của người yêu chữ.


“Các em,” – cô cất giọng trong veo nhưng đằm sâu – “hôm nay, ta sẽ cùng đến với Ngục trung nhật ký – một tập thơ ra đời giữa ngục tù, nhưng lại sáng rực như mặt trời.”


Tiếng quạt tay dừng lại. Cả lớp lặng im. Cô mở sách, đọc chậm rãi:


“Ngâm thơ ta vốn không ham,

Nhưng trong ngục biết làm chi đây…”


Rồi cô ngẩng lên, đôi mắt long lanh như có lửa:

“Các em thấy không, giữa bóng tối, con người vẫn tìm ra ánh sáng. Thơ – là đôi cánh của tâm hồn tự do.”


Ngoài kia, phượng đỏ rực cháy, nắng rọi qua khung cửa hắt lên bảng, ánh lên những hạt bụi phấn lấp lánh. Mỗi lời cô nói như giọt nước trong, rơi vào lòng chúng tôi giữa cái oi ả của tháng Sáu.


Phía cuối lớp, có tiếng ai khẽ thốt: “Hay quá cô ơi…” – và bỗng nhiên, chúng tôi như thấy Bác Hồ trong ngục, vẫn mỉm cười trước gian lao, vẫn “thân thể ở trong lao, tinh thần ở ngoài lao”.


Cô Tư mỉm cười, giọng cô nhẹ như gió:

“Văn chương, các em à, không chỉ là chữ – mà là tự do. Khi em biết rung động, em đã vượt thoát được mọi ranh giới của đời thường.”


Buổi học kết thúc, nhưng chẳng ai vội đứng dậy. Trên bảng, dòng thơ vẫn còn, bụi phấn vẫn lấp lánh trong nắng. Cô Tư – người nối tiếp cô Tâm – không chỉ dạy chúng tôi phân tích từng câu thơ, mà còn dạy cách giữ trong lòng một ngọn lửa: ngọn lửa của cái đẹp, của niềm tin, của con người biết cảm và biết sống.


Nhiều năm trôi qua, mái tôn cũ hẳn đã thay, phượng vĩ vẫn cháy đỏ mỗi mùa hè, nhưng giọng cô Tư hôm nào vẫn như gió lành trong trí nhớ – dịu dàng, trong sáng, và ngân nga giữa lòng người:


“Thơ không chỉ để đọc,

Mà để sống  để hiểu rằng giữa ngục tù hay giữa cuộc đời,

con người vẫn có thể bay.”

 

🔭 THẦY SINH – NGƯỜI KHƠI DẬY TRÍ TUỆ VÀ NIỀM TIN


Có những người thầy không gieo tri thức bằng phấn trắng, mà bằng ngọn lửa nhiệt huyết lan trong từng lời nói – và với chúng tôi, người thầy ấy chính là Thầy Sinh.

Thầy có dáng người rắn rỏi, ánh mắt sáng, giọng nói khi trầm khi bổng, luôn khiến cả lớp phải chăm chú lắng nghe.

Những tiết học Lý của thầy chẳng bao giờ buồn tẻ. Thầy không chỉ giảng công thức, mà kể về những điều kỳ diệu của thế giới – cách một tia sáng bẻ cong qua lăng kính, cách dòng điện luân chuyển âm thầm mà mạnh mẽ như chính dòng chảy của tri thức.

Tôi vẫn nhớ như in buổi học năm ấy.

Bạn Mạnh – học trò nổi tiếng mê tranh luận – đã hăng say phản biện lại thầy về một bài toán điện học. Cả lớp im phăng phắc, mọi ánh mắt dồn về phía bảng. Thầy không nổi nóng, không cắt ngang, chỉ mỉm cười, rồi nhẹ nhàng phân tích từng bước, dẫn dắt để Mạnh tự tìm ra câu trả lời.

Khi bài học khép lại, cả lớp vỗ tay – không chỉ vì Mạnh hiểu ra bài, mà vì chúng tôi vừa chứng kiến một cuộc trò chuyện của trí tuệ và lòng bao dung.

Chiều hôm ấy, ba đứa chúng tôi – Hiển, Ngôn và tôi – vẫn còn băn khoăn nên tìm lên phòng giáo viên. Ánh nắng cuối ngày rọi xiên qua khung cửa, bụi phấn còn lơ lửng trong không khí. Thầy ngẩng lên, cười hiền:

“Vẫn chưa yên tâm à? Ngồi xuống đi, ta cùng thử lại xem.”

Giọng thầy trầm, đều, vang trong căn phòng nhỏ. Mỗi nét phấn, mỗi lời giảng của thầy đều như có ánh sáng riêng – ánh sáng của sự tận tâm.

Khi ấy, tôi hiểu ra: không phải ai cũng có thể khiến học trò say mê tìm hiểu đến quên cả thời gian, nhưng thầy Sinh đã làm được – bằng tình yêu thực sự dành cho tri thức và học trò.

Và có lẽ, chính nhờ những buổi chiều như thế – nơi ánh nắng rơi xuống bàn học, nơi thầy vẫn kiên nhẫn giảng từng khúc mắc – mà chúng tôi học được điều lớn nhất:

Tri thức chỉ thật sự nở hoa khi được tưới bằng niềm tin, và người thầy chính là người đánh thức hạt mầm ấy trong trái tim học trò.


🌿 CÔ HẰNG – NGƯỜI DẠY CHÚNG TÔI NHÌN THẤY SỰ SỐNG


Buổi sáng tháng Mười, ánh nắng đầu ngày len qua khung cửa sổ, đậu nhẹ trên những tà áo trắng còn lấm tấm bụi phấn. Cô Hằng bước vào lớp – dáng người thanh thoát, nước da trắng nổi bật giữa ánh sáng, mái tóc đen nhánh chớm chạm vai khẽ lay theo nhịp bước. Trong không gian yên tĩnh, giọng cô vang lên, trong và rõ như giọt nước đầu nguồn.


Hôm ấy, cô giảng bài “Hô hấp ở tế bào” – một tiết Sinh tưởng chừng khô khan, nhưng qua lời cô, bỗng hóa thành câu chuyện của sự sống. Viên phấn trong tay cô vẽ lên bảng những đường mũi tên uyển chuyển, như mạch máu đang luân chuyển trong một cơ thể vô hình. Cô dừng lại, mỉm cười, ánh mắt sáng lên dưới nắng:

“Các em thấy không, trong mỗi tế bào nhỏ bé kia là cả một vũ trụ đang sống – âm thầm, nhưng diệu kỳ.”


Không gian như lắng lại. Tiếng quạt trần khẽ quay, bụi phấn bay mờ trong nắng, những trang vở mở ra lấp lánh như những cánh bướm trắng. Ai đó ngẩng lên nhìn, thấy cô vẫn đang đứng bên bảng – dáng nghiêm nhưng hiền, như một nhịp thở dịu của mùa thu.


Từ buổi học ấy, chúng tôi hiểu rằng môn Sinh không chỉ nói về sự sống, mà chính là hơi thở của sự sống – nơi con người học cách lắng nghe những điều tưởng chừng vô thanh.


Và mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn thấy hình ảnh cô – giữa khung bảng xanh và ánh nắng vàng – như đang kể một câu chuyện không bao giờ cũ:


rằng sự sống, dù nhỏ bé đến đâu, cũng đáng được trân trọng như một phép màu.


 

☀️ THẦY BỔNG – NGƯỜI TRUYỀN CẢM HỨNG


Giữa những năm tháng học trò còn vụng về và mơ hồ, có một người thầy xuất hiện như ánh mặt trời sau cơn mưa, mang theo tiếng cười giòn tan, năng lượng phóng khoáng và cả một tâm hồn rộng mở – Thầy Bổng, giáo viên môn Giáo dục Công dân của lớp 12A.

Sáng nào thấy tiếng pô “rè rè” từ xa của chiếc DD đỏ quen thuộc, cả sân trường lại rộn ràng:

“Thầy đến rồi!” – ai đó reo lên.

Chiếc xe đỏ lấp lánh dưới nắng, và nụ cười của thầy cũng rực rỡ chẳng kém.

Bước vào lớp, thầy chẳng vội mở sách, mà bắt đầu bằng những câu chuyện đời giản dị: chuyện về người hàng xóm tốt bụng, chuyện về một người lao công quét rác trong đêm, chuyện về cậu bé nhặt được ví mà trả lại cho người mất.

Mỗi câu chuyện của thầy đều có ánh sáng của lòng nhân ái, của điều thiện, của sự tử tế mà sách giáo khoa đôi khi không đủ sức chuyển tải.

Thầy nói với chúng tôi, bằng giọng nhẹ nhàng mà sâu sắc:

“Các em có thể không cần nhớ hết điều luật, nhưng phải nhớ làm người cho tử tế. Bởi hiền lành chưa chắc là yếu đuối – đôi khi, đó là sức mạnh lớn nhất.”

Rồi thầy cười, ánh mắt hiền hậu, khiến cả lớp như được truyền thêm một luồng năng lượng ấm.

Những tiết học của thầy ít chép bài, nhiều tiếng cười – nhưng đọng lại sau đó là những bài học mà không ai quên được.

Chúng tôi nhận ra rằng giáo dục công dân không chỉ là môn học, mà là ngọn la bàn định hướng nhân cách.

Có lần, trong một tiết học cuối năm, thầy nói chậm rãi:

“Điểm số có thể phai, nhưng nhân cách thì không. Hãy sống sao để mai này, khi người khác nhắc đến, họ thấy ấm lòng.”

Câu nói ấy đến giờ vẫn như một ngọn đèn nhỏ trong tim mỗi học trò của lớp 12A dấu yêu.

Khi cuộc đời khiến ta chông chênh, khi bon chen đôi lúc làm mình quên mất điều gì là đúng, chính tiếng cười và lời dặn của thầy lại vang lên – nhắc ta trở về với phần sáng trong tâm hồn.

Thầy Bổng – người đã dạy chúng tôi không phải để trở nên xuất sắc nhất, mà để trở thành những con người biết sống đẹp.

Bài học của thầy giản dị, nhưng bền như nắng sớm trên mái tôn trường cũ – ấm, trong, và sáng mãi.

 

🕯ANH THỌ – NGƯỜI GIỮ LỬA CỦA 12A


Giữa muôn kỷ niệm, có một người mà khi nhắc đến, cả lớp đều lặng đi – anh Thọ, lớp trưởng của chúng tôi.

Anh không ồn ào, không nói nhiều, nhưng có mặt ở mọi nơi lớp cần: khi bảng bẩn, khi bóng đèn trục trặc, khi ai đó buồn. Anh như sợi chỉ vô hình nối kết cả tập thể – ấm áp, kiên nhẫn, và lặng lẽ giữ mọi thứ trong khuôn nhịp.

Ngày anh rời xa thế giới này, bầu trời Vạn Phúc – nơi anh sinh sống – như cũng sẫm lại. Chúng tôi đứng quanh di ảnh anh, không ai nói được lời nào. Chỉ có tiếng gió khẽ qua hiên, như thay anh dặn:

“Đừng quên nhau nhé, 12A!”

Nỗi đau ấy lặng mà sâu. Ai nấy đều hiểu rằng một phần ký ức của lớp đã hóa thành mây, bay về phía anh.

Anh Thọ – người anh cả, người bạn hiền – đã ra đi, nhưng vẫn ở lại trong từng cái ôm, từng tiếng cười họp lớp.

Mỗi khi ngồi lại bên nhau, giữa tiếng cười vang, chúng tôi vẫn thấy như anh đang đứng ở góc lớp – dáng cao, nụ cười hiền, ánh mắt lấp lánh niềm vui khi thấy mọi người sum vầy.

Anh đi – chiều lặng chùng vơi,
Phượng rơi đỏ lối, gió rời bờ vai.
Chúng tôi đứng giữa heo may,
Nhìn nắng vỡ xuống hàng cây sân trường.

Trang đời thanh xuân vấn vương,
Tựa như tiếng gọi trên đường gió bay.
Ngọn lửa anh để nơi đây,
Âm thầm sưởi ấm tháng ngày xa xôi.

Mười hai A – vẫn trong tôi,
Chẳng phai dấu cũ, chẳng rời giấc mơ.
Chiều nghiêng nắng đổ đôi bờ,
Gọi miền ký ức ngẩn ngơ quay về.

Thời gian có thể xóa nhòa bao điều, nhưng không thể xóa được hơi ấm của người đã sống trọn vẹn vì tập thể 12A thân yêu.

Anh đi, nhưng lớp trưởng của chúng ta – vẫn chưa từng rời lớp...

 

🔥 NGỌN LỬA 12A – CHÁY MÃI MỘT THỜI THANH XUÂN


12A – không chỉ là tên một lớp học, mà là một phần thanh xuân, một miền ký ức rực sáng.
Thầy cô là người thắp sáng ước mơ, anh Thọ là người giữ ngọn lửa yêu thương, và chúng tôi – những học trò cũ – mang theo ánh sáng ấy đi khắp nẻo đường đời.


Có lẽ, khi thời gian trôi qua, tất cả sẽ đổi thay. Nhưng những điều 12A đã có cùng nhau – sẽ ở lại mãi như một ngọn nến nhỏ cháy âm thầm giữa đêm ký ức, tỏa hương bền bỉ, dịu dàng và vĩnh cửu...


(Quang Đặng – Viết giữa mùa nhớ, 4/11/2025)

 


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

XUÂN PHONG BÍNH NGỌ

  XUÂN PHONG BÍNH NGỌ (Kính tặng Bố nhân dịp Xuân mới 2026) Thong dong lật mở trang thư, Hồn nương nét mực, thực hư gió vần. Nhành Ma...